GIÁO VIÊN DẠY NHẠC THCS ÉP MỖI HỌC SINH ĐÓNG 1 TRIỆU ĐỒNG QUỸ TRI ÂN, KHÔNG ĐÓNG BỊ BÊU TÊN DƯỚI CỜ – AI CHỊU TRÁCH NHIỆM?
Một khoản tiền mang danh nghĩa “tri ân nhà giáo” có thể trở thành vấn đề pháp lý nghiêm trọng nếu từ tự nguyện biến thành bắt buộc, từ vận động trở thành áp đặt và từ một khoản đóng góp tập thể biến thành áp lực tài chính đối với từng học sinh. Đáng lo ngại hơn, khi học sinh không đóng tiền bị giáo viên bêu tên trước toàn trường, hành vi này không còn đơn thuần là câu chuyện thu – chi mà có thể chạm tới quyền được tôn trọng danh dự, nhân phẩm và đời sống tinh thần của trẻ em.
Trong tình huống giả định dưới đây, hãy cùng chuyên gia ThS. Nguyễn Hữu Long phân tích từ bốn góc độ: lạm thu biến tướng – trục lợi; ép buộc và bạo lực tinh thần; trách nhiệm của giáo viên, giáo viên chủ nhiệm và nhà trường; đồng thời làm rõ quy trình phụ huynh phản ánh, thanh tra, xử lý kỷ luật, xem xét danh hiệu thi đua và trách nhiệm hành chính khi có vi phạm.
I. TÓM TẮT TÌNH HUỐNG THỰC TẾ – TỪ “TRI ÂN” ĐẾN ÁP LỰC TÀI CHÍNH
Tại trường THCS X, xã B, tỉnh C, cô Nguyễn Thị H, giáo viên bộ môn Âm nhạc đồng thời tham gia công tác chủ nhiệm, thông báo với học sinh trong lớp về việc tổ chức chương trình “Tri ân thầy cô nhân dịp lễ Nhà giáo”.
Ban đầu, cô H thông báo đây là hoạt động nhằm thể hiện tình cảm của học sinh đối với giáo viên.
Tuy nhiên, sau đó cô H đưa ra yêu cầu:
Mỗi học sinh phải đóng 1.000.000 đồng.
Cô H giải thích số tiền này dùng để mua quà, tổ chức chương trình và “tri ân các thầy cô”.
Một số phụ huynh cho rằng mức đóng 1 triệu đồng/học sinh là quá cao, đặc biệt khi trong lớp có nhiều gia đình có hoàn cảnh khó khăn.
Một phụ huynh đề nghị nếu là hoạt động tri ân thì nên thực hiện trên nguyên tắc tự nguyện, tùy khả năng của từng gia đình.
Tuy nhiên, cô H trả lời:
“Đây là khoản đóng chung của cả lớp, không thể người đóng người không.”
Sau đó, cô lập danh sách những học sinh đã đóng tiền và những học sinh chưa đóng.
Đáng chú ý, trong một buổi sinh hoạt dưới cờ, cô H công khai đọc tên một số học sinh chưa đóng khoản tiền 1 triệu đồng và phê bình trước tập thể.
Một học sinh lớp 8 tên Nguyễn Minh K không đóng vì gia đình đang gặp khó khăn.
Khi nghe tên mình được đọc trước toàn trường, em K bật khóc và sau đó không muốn đi học.
Em nói với cha mẹ:
“Con không muốn đứng dưới cờ nữa vì mọi người đều biết con không có tiền đóng.”
Sau sự việc, một số phụ huynh phát hiện rằng khoản tiền được thu không có văn bản chính thức của nhà trường, không có phương án thu – chi được công khai rõ ràng và cũng không có sự thống nhất tự nguyện của phụ huynh.
Phụ huynh đặt ra hàng loạt câu hỏi:
Giáo viên có quyền tự đặt mức 1 triệu đồng/học sinh hay không?
Khoản tiền này có phải là một dạng lạm thu biến tướng?
Nếu tiền được sử dụng để mua quà hoặc phục vụ lợi ích của giáo viên thì có dấu hiệu trục lợi hay không?
Việc bêu tên học sinh không đóng tiền trước toàn trường có phải là hành vi làm nhục, xúc phạm danh dự, nhân phẩm trẻ em?
Và quan trọng nhất:
Nếu phụ huynh muốn yêu cầu thanh tra, xử lý giáo viên, xem xét cắt danh hiệu thi đua và xử phạt hành chính thì phải bắt đầu từ đâu?
II. GÓC NHÌN PHÁP LÝ – “LÁ CHẮN VỮNG CHẮC”
- “Tri ân” không phải là căn cứ để biến đóng góp tự nguyện thành nghĩa vụ bắt buộc
Thông tư 55/2011/TT-BGDĐT về Ban đại diện cha mẹ học sinh vẫn đang được ghi nhận là còn hiệu lực. Thông tư xác định Ban đại diện cha mẹ học sinh được tổ chức để phối hợp với nhà trường thực hiện các hoạt động giáo dục, chứ không phải là công cụ để giáo viên tự đặt ra nghĩa vụ tài chính cho từng học sinh.
Điểm cốt lõi là:
Một khoản đóng góp mang tính tự nguyện không thể bị biến thành khoản bắt buộc chỉ bằng lời nói của giáo viên.
Nếu giáo viên quy định:
“Mỗi học sinh bắt buộc phải đóng 1 triệu đồng”
thì cần làm rõ:
- Ai quyết định?
- Quyết định dựa trên văn bản nào?
- Khoản tiền thuộc nguồn nào?
- Ai quản lý?
- Ai được hưởng?
- Có công khai thu – chi hay không?
- Có sự đồng thuận tự nguyện của phụ huynh hay không?
Nếu không chứng minh được căn cứ hợp pháp, khoản thu có dấu hiệu thu trái quy định hoặc lạm thu biến tướng.
- Không được lấy danh nghĩa “tri ân” để tạo áp lực tài chính lên gia đình học sinh
Tri ân thầy cô là một giá trị văn hóa đẹp.
Nhưng chính vì mang ý nghĩa đạo đức nên càng không thể biến nó thành một “chỉ tiêu tài chính”.
Nếu:
Học sinh A đóng 1 triệu đồng
nhưng
Học sinh B không có khả năng đóng
thì B không thể bị xem là thiếu đạo đức, thiếu tôn trọng thầy cô.
Một hành vi tri ân đúng nghĩa phải xuất phát từ:
tình cảm – sự tự nguyện – khả năng của mỗi gia đình.
Không thể dùng:
áp lực – xấu hổ – sợ bị phê bình – sợ bị bạn bè biết hoàn cảnh gia đình
để buộc một đứa trẻ phải đưa tiền.
- Khi tiền “tri ân” phục vụ lợi ích riêng, vấn đề trở nên nghiêm trọng hơn
Trong tình huống giả định, nếu số tiền 1 triệu đồng/học sinh được sử dụng cho:
- Quà tặng cá nhân cho giáo viên;
- Tiền thưởng cho giáo viên;
- Chi phí riêng của giáo viên;
- Hoặc lợi ích vật chất không nằm trong mục đích đã thông báo;
thì cần làm rõ nguồn tiền, người quản lý và người hưởng lợi.
Không nên vội kết luận “trục lợi” chỉ từ việc giáo viên đứng ra thu tiền.
Tuy nhiên, nếu chứng cứ cho thấy giáo viên:
tự đặt mức thu → ép buộc học sinh → thu tiền → không công khai → sử dụng tiền cho lợi ích cá nhân
thì đây là dấu hiệu cần được kiểm tra, xác minh và thanh tra.
Khi đó, câu chuyện không còn đơn thuần là “thu quỹ lớp”.
- Bêu Tên Học Sinh Không Đóng Tiền – Ranh Giới Giữa Phê Bình Và Bạo Lực Tinh Thần
Đây là nội dung nghiêm trọng nhất trong tình huống.
Thông tư 19/2025/TT-BGDĐT, có hiệu lực từ ngày 31/10/2025, quy định về khen thưởng và kỷ luật học sinh. Thông tư áp dụng trực tiếp đối với học sinh THCS.
Điều đáng chú ý là nguyên tắc kỷ luật học sinh yêu cầu:
- Tôn trọng, bao dung, khách quan;
- Bảo đảm quyền và lợi ích của học sinh;
- Phù hợp với đặc điểm tâm sinh lý và hoàn cảnh của từng học sinh;
- Không sử dụng biện pháp kỷ luật mang tính bạo lực, xúc phạm nhân phẩm, danh dự, ảnh hưởng đến thể chất và tinh thần của học sinh.
Trong tình huống này, học sinh không đóng một khoản tiền không đồng nghĩa với việc học sinh vi phạm nội quy trường học.
Nếu giáo viên đọc tên em trước toàn trường, khiến em xấu hổ, bị bạn bè chú ý, mặc cảm hoặc tổn thương tâm lý thì hành vi đó cần được xem xét rất nghiêm túc.
Đặc biệt:
Không thể sử dụng việc phê bình công khai như một công cụ thu tiền.
Đây chính là ranh giới giữa giáo dục và bạo lực tinh thần.
- Có thể xử phạt hành chính giáo viên hay không?
Có thể xem xét nếu hành vi đáp ứng đầy đủ dấu hiệu vi phạm.
Nghị định 04/2021/NĐ-CP về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực giáo dục quy định hành vi xúc phạm danh dự, nhân phẩm, xâm phạm thân thể người học nhưng chưa đến mức truy cứu trách nhiệm hình sự có thể bị phạt tiền từ 5 triệu đến 10 triệu đồng đối với tổ chức, mức phạt đối với cá nhân bằng một nửa mức phạt của tổ chức; đồng thời có biện pháp khắc phục hậu quả là buộc xin lỗi công khai trong trường hợp luật định.
Như vậy, nếu hành vi bêu tên học sinh được cơ quan có thẩm quyền xác định là xúc phạm danh dự, nhân phẩm người học thì giáo viên có thể phải chịu trách nhiệm hành chính theo quy định áp dụng tại thời điểm vi phạm.
Lưu ý: không phải cứ phụ huynh phản ánh là giáo viên đương nhiên bị phạt. Cơ quan có thẩm quyền phải xác minh:
hành vi → chứng cứ → mức độ → hậu quả → chủ thể thực hiện → căn cứ xử phạt.
- “Cắt Danh Hiệu Thi Đua” Có Phải Hình Phạt Hành Chính?
Không nên nhầm lẫn hai vấn đề này.
Xử phạt vi phạm hành chính và xử lý kỷ luật/công tác thi đua của giáo viên là hai cơ chế khác nhau.
Nếu giáo viên có hành vi vi phạm, ngoài trách nhiệm hành chính nếu đủ căn cứ, nhà trường hoặc cơ quan quản lý còn có thể xem xét trách nhiệm về:
- Đạo đức nhà giáo;
- Nội quy, quy chế của đơn vị;
- Nghĩa vụ của viên chức/người lao động;
- Công tác chủ nhiệm;
- Đánh giá, xếp loại;
- Khen thưởng, thi đua.
Việc không xét, không công nhận hoặc xem xét lại danh hiệu thi đua phải căn cứ vào quy định thi đua, khen thưởng và quy chế áp dụng cho từng trường hợp; không nên tuyên bố “cắt danh hiệu” như một hình thức phạt hành chính.
Đây là điểm cần phân biệt để bài viết có tính pháp lý chính xác.
III. GÓC NHÌN TÂM LÝ – GIÁO DỤC – QUẢN TRỊ – “CHÌA KHÓA NHÂN VĂN”
- Lạm thu biến tướng – khi giáo dục bị đo bằng tiền
Một triệu đồng đối với người này có thể không lớn.
Nhưng với một gia đình khó khăn, đó có thể là:
tiền ăn cả tuần;
tiền sách vở;
tiền đi lại;
hoặc một khoản phải vay mượn.
Đáng sợ hơn là khi người lớn biến khoản tiền đó thành thước đo:
“Đóng tiền = có trách nhiệm.”
“Không đóng tiền = không biết tri ân.”
Đây là cách giáo dục rất nguy hiểm.
Bởi trẻ em có thể bắt đầu tin rằng:
Giá trị của mình trong tập thể phụ thuộc vào số tiền cha mẹ có thể đóng.
- Bạo lực tinh thần đôi khi không để lại vết thương trên cơ thể
Một cái đánh có thể để lại vết bầm.
Nhưng một câu nói trước hàng trăm học sinh có thể để lại vết thương trong tâm lý lâu hơn rất nhiều.
Khi một đứa trẻ bị gọi tên dưới cờ vì “không đóng tiền”, em có thể cảm thấy:
- Xấu hổ;
- Tự ti;
- Sợ bạn bè;
- Sợ đến trường;
- Mặc cảm về hoàn cảnh gia đình;
- Cho rằng mình là người “khác biệt”.
Đặc biệt với học sinh THCS, đây là giai đoạn tâm lý rất nhạy cảm.
Vì vậy:
Không thể dùng sự xấu hổ của trẻ em làm công cụ thu tiền của người lớn.
- Lòng tham vật chất có thể phá vỡ niềm tin giáo dục
Nếu một giáo viên đứng lớp nói về:
đạo đức – tình yêu thương – lòng biết ơn
nhưng đồng thời lại dùng quyền lực của mình để ép học sinh đóng tiền và làm nhục học sinh không có tiền, thì thông điệp giáo dục trở nên mâu thuẫn.
Trẻ em sẽ học được điều gì?
Rằng:
Người có quyền có thể gây áp lực cho người yếu thế?
Hay:
Muốn được tôn trọng thì phải có tiền?
Đây mới là hậu quả giáo dục đáng lo nhất.
- Quản trị nhà trường phải bắt đầu từ việc kiểm soát dòng tiền
Một trường học tốt không chỉ quản lý:
điểm số – chuyên môn – giờ dạy.
Mà còn phải quản lý:
các khoản thu – người thu – mục đích thu – chứng từ – tài khoản – công khai – quyết toán.
Một khoản tiền dù chỉ 1 triệu đồng/học sinh, nếu thu từ 40 học sinh đã là:
40 triệu đồng.
Nếu thu từ 10 lớp:
400 triệu đồng.
Vì vậy, mọi khoản thu ngoài học phí chính thức đều cần được kiểm soát chặt chẽ.
IV. GIẢI PHÁP TOÀN DIỆN CỦA CHUYÊN GIA NGUYỄN HỮU LONG
Theo Chuyên gia ThS. Nguyễn Hữu Long, phụ huynh không nên phản ứng bằng cách tranh cãi trực tiếp với giáo viên trước mặt học sinh. Cách tốt nhất là bảo vệ trẻ trước, xác minh chứng cứ sau và xử lý đúng quy trình.
BƯỚC 1 – BẢO VỆ HỌC SINH NGAY LẬP TỨC
Phụ huynh cần nói chuyện với con để xác định:
- Giáo viên đã nói gì?
- Nói ở đâu?
- Có bao nhiêu học sinh chứng kiến?
- Có danh sách học sinh chưa đóng tiền không?
- Giáo viên có đe dọa hoặc gây áp lực không?
- Việc bêu tên xảy ra bao nhiêu lần?
Không nên bắt trẻ tự mình đối chất với giáo viên.
BƯỚC 2 – THU THẬP VÀ BẢO QUẢN CHỨNG CỨ
Phụ huynh nên lưu giữ:
- Tin nhắn yêu cầu đóng 1 triệu đồng.
- Danh sách thu tiền.
- Phiếu thu/chuyển khoản nếu có.
- Nội dung giáo viên thông báo.
- Tin nhắn phụ huynh phản đối.
- Phản hồi của giáo viên.
- Chứng cứ về việc bêu tên dưới cờ.
- Lời xác nhận của học sinh chứng kiến.
- Tài liệu chứng minh mục đích sử dụng tiền.
- Các thông báo của nhà trường liên quan đến khoản thu.
Đặc biệt, cần xác định:
Ai là người ra chủ trương thu?
Ai trực tiếp thu?
Tiền được chuyển vào đâu?
Ai quản lý?
Tiền được sử dụng vào việc gì?
BƯỚC 3 – YÊU CẦU NHÀ TRƯỜNG GIẢI TRÌNH BẰNG VĂN BẢN
Phụ huynh có thể gửi đơn tới:
Hiệu trưởng trường THCS X
và yêu cầu làm rõ:
- Căn cứ nào để thu 1 triệu đồng/học sinh?
- Khoản thu có bắt buộc hay tự nguyện?
- Ai quyết định mức thu?
- Ai quản lý tiền?
- Tổng số tiền đã thu?
- Mục đích sử dụng?
- Có chứng từ thu – chi hay không?
- Vì sao học sinh không đóng tiền bị công khai tên?
- Nhà trường có biết việc này không?
- Trách nhiệm của giáo viên và người quản lý liên quan?
Phụ huynh nên đề nghị trả lời bằng văn bản, thay vì chỉ trao đổi miệng.
BƯỚC 4 – ĐỀ NGHỊ THANH TRA, KIỂM TRA KHOẢN THU
Nếu có dấu hiệu lạm thu hoặc sử dụng tiền không đúng mục đích, phụ huynh có thể đề nghị cơ quan quản lý giáo dục có thẩm quyền kiểm tra, xác minh.
Nội dung đề nghị nên tập trung vào:
“Đề nghị kiểm tra tính hợp pháp của khoản thu, quy trình thu – chi, người tổ chức thu và việc sử dụng khoản tiền.”
Không nên chỉ viết:
“Đề nghị xử lý cô giáo.”
Bởi mục tiêu trước tiên là làm rõ sự thật.
BƯỚC 5 – XỬ LÝ HÀNH VI XÚC PHẠM DANH DỰ, NHÂN PHẨM HỌC SINH
Nếu kết quả xác minh cho thấy giáo viên đã bêu tên học sinh nhằm gây áp lực vì không đóng tiền, nhà trường cần xem xét trách nhiệm theo quy định về bảo vệ học sinh và kỷ luật học sinh.
Thông tư 19/2025/TT-BGDĐT đã xác lập nguyên tắc không sử dụng biện pháp kỷ luật mang tính bạo lực, xúc phạm nhân phẩm, danh dự hoặc ảnh hưởng đến tinh thần của học sinh.
Nếu hành vi đủ dấu hiệu vi phạm hành chính, cơ quan có thẩm quyền có thể xem xét áp dụng Nghị định 04/2021/NĐ-CP; trong trường hợp xúc phạm danh dự, nhân phẩm người học, nghị định còn quy định biện pháp khắc phục là buộc xin lỗi công khai, trừ trường hợp pháp luật quy định khác theo yêu cầu của người bị xúc phạm hoặc người đại diện hợp pháp của người học chưa thành niên.
BƯỚC 6 – XEM XÉT TRÁCH NHIỆM GIÁO VIÊN, GIÁO VIÊN CHỦ NHIỆM VÀ NGƯỜI QUẢN LÝ
Nếu giáo viên vi phạm, cần xác định:
Giáo viên tự ý thực hiện?
hay
Có sự chỉ đạo của giáo viên chủ nhiệm?
hay
Có sự đồng ý của Ban giám hiệu?
hay
Khoản thu được thực hiện dưới danh nghĩa Ban đại diện cha mẹ học sinh?
Mỗi trường hợp có thể dẫn tới phạm vi trách nhiệm khác nhau.
Nếu giáo viên đồng thời là giáo viên chủ nhiệm thì trách nhiệm càng cần được xem xét kỹ nếu việc thu tiền và bêu tên học sinh xảy ra trong phạm vi lớp mình phụ trách.
BƯỚC 7 – XEM XÉT THI ĐUA, KHEN THƯỞNG VÀ KỶ LUẬT
Nếu hành vi vi phạm được xác minh, nhà trường và cơ quan quản lý có thể xem xét trách nhiệm của giáo viên theo quy định về:
- Kỷ luật;
- Đạo đức nhà giáo;
- Đánh giá viên chức/người lao động;
- Thi đua, khen thưởng;
- Phân công nhiệm vụ;
- Công tác chủ nhiệm.
Tùy tính chất, mức độ và kết quả xác minh, việc giáo viên có được tiếp tục xét danh hiệu thi đua hay không phải căn cứ vào quy định thi đua, khen thưởng và quy chế của đơn vị, không nên mặc nhiên coi “cắt danh hiệu thi đua” là một hình thức xử phạt hành chính.
BƯỚC 8 – HOÀN TRẢ TIỀN NẾU KHOẢN THU KHÔNG CÓ CĂN CỨ
Nếu xác minh cho thấy khoản tiền được thu trái quy định hoặc không có căn cứ hợp pháp, cần xác định:
Tổng số tiền đã thu → số tiền đã sử dụng → số tiền còn lại → người quản lý → người nhận → số tiền phải hoàn trả.
Việc hoàn trả phải được lập chứng từ rõ ràng.
Nếu có dấu hiệu sử dụng tiền cho lợi ích cá nhân hoặc có hành vi chiếm đoạt, việc xử lý sẽ phải được xem xét ở mức độ nghiêm trọng hơn tùy chứng cứ và dấu hiệu pháp lý cụ thể.
BƯỚC 9 – NẾU NHÀ TRƯỜNG KHÔNG GIẢI QUYẾT
Phụ huynh có thể tiếp tục gửi đơn đến cơ quan quản lý giáo dục có thẩm quyền để đề nghị kiểm tra, thanh tra hoặc xử lý theo quy định.
Nếu có dấu hiệu vi phạm hành chính thì đề nghị xử lý hành chính.
Nếu có dấu hiệu vi phạm nghiêm trọng khác thì cung cấp hồ sơ cho cơ quan có thẩm quyền để xem xét.
Quan trọng nhất:
Không nên biến vụ việc thành cuộc “đấu tố” trên mạng xã hội trước khi hoàn tất việc thu thập chứng cứ và gửi yêu cầu chính thức.
Mục tiêu cuối cùng phải là:
dừng hành vi sai → bảo vệ học sinh → hoàn trả tiền nếu thu sai → xin lỗi nếu xúc phạm → xử lý người vi phạm → ngăn tái diễn.
LỜI KẾT CỦA CHUYÊN GIA NGUYỄN HỮU LONG
Một triệu đồng có thể mua được một món quà.
Nhưng không thể mua được lòng biết ơn của một đứa trẻ.
Tri ân thầy cô là một nét đẹp của giáo dục Việt Nam. Nhưng nếu sự tri ân bị biến thành:
“mỗi em bắt buộc phải đóng 1 triệu đồng”
rồi tiếp tục biến thành:
“không đóng thì bị gọi tên trước toàn trường”
thì giá trị của chữ “tri ân” đã bị đảo ngược.
Đặc biệt, khi đối tượng chịu áp lực là học sinh THCS – những em chưa có khả năng tự chủ về tài chính và đang trong giai đoạn phát triển tâm lý – thì người lớn càng phải có trách nhiệm bảo vệ các em.
Không thể dùng nỗi xấu hổ của trẻ để thu tiền.
Không thể dùng quyền lực của giáo viên để ép buộc gia đình.
Không thể dùng danh nghĩa “tri ân” để che lấp một khoản thu không rõ căn cứ.
Và càng không thể để:
“Không có tiền” trở thành một lỗi của học sinh.
Theo quan điểm của chuyên gia, cách xử lý đúng cần đi theo chuỗi:
XÁC MINH KHOẢN THU → THU THẬP CHỨNG CỨ → YÊU CẦU GIẢI TRÌNH → KIỂM TRA, THANH TRA → HOÀN TRẢ NẾU THU SAI → XIN LỖI VÀ KHẮC PHỤC HẬU QUẢ → XEM XÉT KỶ LUẬT, THI ĐUA → XỬ PHẠT HÀNH CHÍNH NẾU ĐỦ CĂN CỨ.
Bài học cuối cùng không chỉ dành cho một giáo viên.
Đó là bài học về quản trị nhà trường, đạo đức nghề nghiệp và quyền trẻ em:
Một nền giáo dục tử tế không được đo bằng số tiền học sinh đóng góp, mà phải được đo bằng cách nhà trường đối xử với cả những học sinh không có khả năng đóng góp.
Và đôi khi, cách một người thầy đối xử với một học sinh nghèo còn là bài học giáo dục sâu sắc hơn bất kỳ bài giảng nào trên bục giảng.
THÔNG TIN LIÊN HỆ:
Bài viết này được xây dựng dựa trên sự tham vấn, tư vấn chuyên môn của ThS. Nguyễn Hữu Long – Chuyên gia Lãnh đạo, Pháp lý, kinh tế, Tâm lý & Giáo dục. Với tư duy tích hợp đa ngành, chúng tôi không chỉ mang lại lá chắn pháp lý vững chắc mà còn cung cấp giải pháp quản trị rủi ro và thấu cảm tâm lý toàn diện vì sự phát triển bền vững của cộng đồng.
Nếu bạn hoặc tổ chức của bạn đang gặp phải những vướng mắc pháp lý, hãy liên hệ ngay với chúng tôi qua hotline hoặc để lại câu hỏi tại hệ thống website tuvanphapluattamlygiaoduc.vn hoặc qua số hotline: 0898.627.762 để được hỗ trợ kịp thời.

