TÌNH HUỐNG SỐ 399: GIÁO VIÊN TIỂU HỌC DÙNG THƯỚC KẺ ĐÁNH VÀO TAY HỌC SINH ĐỂ PHẠT LỖI VIẾT CHỮ XẤU: XỬ LÝ KỶ LUẬT HÀNH CHÍNH HAY BUỘC THÔI VIỆC HÀNH VI BẠO LỰC SƯ PHẠM?

16 / 100 Điểm SEO

TÌNH HUỐNG SỐ 399: GIÁO VIÊN TIỂU HỌC DÙNG THƯỚC KẺ ĐÁNH VÀO TAY HỌC SINH ĐỂ PHẠT LỖI VIẾT CHỮ XẤU: XỬ LÝ KỶ LUẬT HÀNH CHÍNH HAY BUỘC THÔI VIỆC HÀNH VI BẠO LỰC SƯ PHẠM?

Góc nhìn của ThS. Nguyễn Hữu Long – Chuyên gia Pháp lý, Tâm lý & Giáo dục

I. TÓM TẮT TÌNH HUỐNG THỰC TẾ

Tại Trường Tiểu học A, xã B, tỉnh C (tên trường, nhân vật và địa danh đều được giả định), cô giáo Nguyễn Thị M là giáo viên chủ nhiệm lớp 3A.

Trong một tiết luyện viết, em Nguyễn Văn H, 8 tuổi, nhiều lần viết chữ không đúng mẫu, chữ xiêu vẹo và tẩy xóa trong vở. Cho rằng học sinh thiếu tập trung và đã được nhắc nhở nhiều lần nhưng không tiến bộ, cô M yêu cầu em H đứng cạnh bàn giáo viên, đưa bàn tay ra rồi sử dụng thước kẻ đánh nhiều lần vào lòng bàn tay và mu bàn tay.

Sau tiết học, tay em H xuất hiện vết đỏ và sưng nhẹ. Khi về nhà, em kể lại sự việc với cha mẹ và tỏ ra lo sợ, không muốn đến trường vào ngày hôm sau.

Ông Nguyễn Văn A – cha em H – rất bức xúc. Sau khi chụp lại các vết đỏ trên tay con và hỏi một số phụ huynh khác, ông biết có học sinh trong lớp từng bị cô M dùng thước gõ tay với lý do viết chữ xấu, làm bài chậm hoặc nói chuyện trong giờ.

Ông A gửi đơn đến hiệu trưởng, yêu cầu:

  • xác minh hành vi của giáo viên;
  • xử lý nghiêm hành vi bạo lực đối với học sinh;
  • yêu cầu giáo viên xin lỗi học sinh và gia đình;
  • xem xét trách nhiệm của Ban giám hiệu nếu đã biết tình trạng trên nhưng không chấn chỉnh;
  • trường hợp hành vi nghiêm trọng hoặc tái phạm, phải xem xét việc giáo viên còn đủ tư cách tiếp tục đứng lớp hay không.

Ngược lại, cô M giải trình rằng mình không có mục đích gây thương tích cho học sinh mà chỉ muốn “răn đe để các em viết cẩn thận hơn”. Một số ý kiến cho rằng đây chỉ là cách giáo dục cũ, giáo viên nóng giận nhất thời nên chỉ cần kiểm điểm, rút kinh nghiệm.

Nhưng một số phụ huynh đặt câu hỏi:

Dù động cơ là muốn học sinh tiến bộ, giáo viên có được phép dùng thước đánh vào tay trẻ hay không?

Hành vi này chỉ bị xử phạt hành chính, hay giáo viên còn có thể bị xử lý kỷ luật theo pháp luật viên chức?

Cứ có hành vi bạo lực sư phạm là phải buộc thôi việc, hay phải đánh giá tính chất, mức độ, hậu quả và các tình tiết cụ thể?

Đây chính là vấn đề pháp lý cốt lõi của Tình huống số 399.

II. GÓC NHÌN PHÁP LÝ – “LÁ CHẮN VỮNG CHẮC”

2.1. Nguyên tắc đầu tiên: Không được sử dụng bạo lực làm phương pháp giáo dục

Trong môi trường giáo dục, mục đích “muốn học sinh tiến bộ” không thể hợp pháp hóa một phương pháp giáo dục trái pháp luật.

Luật Giáo dục năm 2019 xác lập những nguyên tắc quan trọng về vị trí, trách nhiệm và chuẩn mực nghề nghiệp của nhà giáo. Đặc biệt, pháp luật giáo dục nghiêm cấm hành vi xúc phạm nhân phẩm, danh dự, xâm phạm thân thể nhà giáo, cán bộ, người lao động của cơ sở giáo dục và người học.

Do đó, việc giáo viên chủ động dùng thước đánh vào tay học sinh để “phạt” vì viết chữ xấu cần được xem xét dưới góc độ xâm phạm thân thể người học, chứ không thể đơn thuần coi là một “biện pháp sư phạm”.

Quy định về đạo đức nhà giáo cũng đặt ra yêu cầu nhà giáo không được xâm phạm thân thể, xúc phạm danh dự, nhân phẩm người học.

Điều đó tạo nên một giới hạn nghề nghiệp rất rõ:

Giáo viên có quyền giáo dục học sinh nhưng không có quyền sử dụng bạo lực để giáo dục.

“Thương cho roi cho vọt” là một quan niệm xã hội truyền thống, không phải căn cứ pháp lý để giáo viên sử dụng hình phạt thân thể đối với trẻ em.

2.2. Dùng thước đánh vào tay học sinh có thể bị xử phạt vi phạm hành chính

Một căn cứ quan trọng cần xem xét là Điều 28 Nghị định số 04/2021/NĐ-CP của Chính phủ về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực giáo dục, trong mối liên hệ với các quy định đã được sửa đổi, bổ sung.

Theo quy định này, hành vi:

  • kỷ luật người học không đúng quy định; hoặc
  • xúc phạm danh dự, nhân phẩm, xâm phạm thân thể người học nhưng chưa đến mức truy cứu trách nhiệm hình sự

thuộc nhóm hành vi có thể bị xử phạt vi phạm hành chính.

Đối với tổ chức, khung tiền phạt tại khoản 1 Điều 28 là từ 5 triệu đồng đến 10 triệu đồng. Theo nguyên tắc xác định mức tiền phạt của Nghị định, mức phạt đối với cá nhân bằng 1/2 mức phạt tiền đối với tổ chức, nên nếu chủ thể vi phạm là cá nhân giáo viên thì cần xác định mức phạt tương ứng theo quy định áp dụng đối với cá nhân.

Ngoài tiền phạt, pháp luật còn quy định biện pháp khắc phục hậu quả là buộc xin lỗi công khai người học bị xúc phạm danh dự, nhân phẩm hoặc xâm phạm thân thể, trừ trường hợp người bị xâm phạm hoặc người đại diện hợp pháp của người học chưa thành niên yêu cầu không xin lỗi công khai.

Như vậy, trong tình huống giả định, nếu cơ quan có thẩm quyền xác định việc cô M dùng thước đánh tay em H cấu thành hành vi xâm phạm thân thể người học nhưng chưa đến mức truy cứu trách nhiệm hình sự thì hoàn toàn có cơ sở xem xét xử phạt vi phạm hành chính.

2.3. Cần phân biệt “xử phạt hành chính” với “kỷ luật viên chức”

Đây là điểm rất dễ nhầm lẫn.

Nếu cô M là viên chức tại trường tiểu học công lập thì ngoài việc có thể bị xử phạt vi phạm hành chính, hành vi còn phải được xem xét theo Luật Viên chức và pháp luật về xử lý kỷ luật viên chức.

Hai cơ chế này không đồng nhất.

Xử phạt vi phạm hành chính là trách nhiệm pháp lý do cơ quan có thẩm quyền áp dụng đối với hành vi vi phạm hành chính.

Trong khi đó, kỷ luật viên chức xuất phát từ quan hệ công vụ, nghề nghiệp và trách nhiệm của viên chức đối với đơn vị sự nghiệp công lập.

Vì vậy, không thể lập luận rằng:

“Giáo viên đã bị phạt tiền rồi thì nhà trường không được kỷ luật nữa.”

Cũng không thể suy luận ngược lại rằng:

“Nhà trường đã kiểm điểm giáo viên nên cơ quan có thẩm quyền không cần xem xét xử phạt hành chính.”

Tùy tính chất vụ việc, các loại trách nhiệm pháp lý có thể được xem xét theo những căn cứ và thủ tục tương ứng.

2.4. Có phải cứ đánh học sinh là đương nhiên buộc thôi việc?

Đây là vấn đề phải được đánh giá đặc biệt thận trọng.

Pháp luật về xử lý kỷ luật viên chức hiện hành, trong đó có Nghị định số 112/2020/NĐ-CP và các quy định sửa đổi, bổ sung tại Nghị định số 71/2023/NĐ-CP, xây dựng cơ chế xử lý kỷ luật căn cứ vào tính chất, mức độ, hậu quả, nguyên nhân, tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ và các yếu tố liên quan của hành vi vi phạm.

Các hình thức kỷ luật đối với viên chức không giữ chức vụ quản lý có thể bao gồm những mức độ khác nhau theo pháp luật hiện hành; buộc thôi việc là hình thức kỷ luật đặc biệt nghiêm khắc, không phải chế tài được áp dụng tự động chỉ vì có một phản ánh hoặc chỉ vì xác định có hành vi không phù hợp.

Vì vậy phải làm rõ:

  1. Giáo viên đánh học sinh một lần hay nhiều lần?
  2. Dùng thước với lực như thế nào?
  3. Có gây thương tích hay tổn hại sức khỏe không?
  4. Có mang tính cố ý trừng phạt, làm nhục hay không?
  5. Có nhiều học sinh cùng là nạn nhân không?
  6. Giáo viên đã từng bị nhắc nhở hoặc xử lý về hành vi tương tự chưa?
  7. Sau sự việc, giáo viên có thành khẩn nhận trách nhiệm và khắc phục hậu quả không?
  8. Hậu quả tâm lý đối với trẻ như thế nào?
  9. Có dấu hiệu che giấu, ép học sinh không được kể với phụ huynh hay không?
  10. Hành vi có đến mức phải chuyển cơ quan có thẩm quyền xem xét trách nhiệm pháp lý nghiêm trọng hơn không?

Chỉ sau quá trình xác minh khách quan mới có thể lựa chọn hình thức xử lý tương xứng.

Không nên “bao che bằng kiểm điểm”, nhưng cũng không được “buộc thôi việc theo áp lực dư luận” khi chưa thực hiện đúng trình tự pháp luật.

2.5. “Viết chữ xấu” không phải căn cứ để áp dụng hình phạt thân thể

Đây là vấn đề cần nhấn mạnh trong giáo dục tiểu học.

Một học sinh viết chữ xấu có thể xuất phát từ rất nhiều nguyên nhân: kỹ năng vận động tinh chưa hoàn thiện, khả năng cầm bút, tốc độ tiếp nhận bài, khả năng tập trung, tâm lý lo lắng, sự khác biệt về phát triển hoặc đơn giản là trẻ cần thêm thời gian luyện tập.

Không thể quy đổi:

“Viết chữ xấu = lười = phải phạt.”

Càng không thể chuyển từ đánh giá học tập sang hình phạt thân thể.

Nếu trẻ viết chưa đạt yêu cầu, giải pháp của giáo viên phải nằm trong phạm vi hỗ trợ – hướng dẫn – luyện tập – động viên – phối hợp gia đình, chứ không phải sử dụng thước kẻ như công cụ trừng phạt.

2.6. Trường hợp gây thương tích thì trách nhiệm có thể nghiêm trọng hơn

Nếu hành vi không chỉ gây đau hoặc vết đỏ nhất thời mà dẫn đến thương tích, tổn hại sức khỏe, hậu quả tâm lý nghiêm trọng hoặc có những tình tiết khác, vụ việc không nên dừng lại ở phạm vi xử lý nội bộ.

Gia đình cần đưa trẻ đi khám khi cần thiết, lưu giữ:

  • hồ sơ khám chữa bệnh;
  • hình ảnh thương tích;
  • camera lớp học, hành lang nếu có;
  • lời trình bày của người chứng kiến;
  • thông tin trao đổi giữa phụ huynh và nhà trường;
  • biên bản làm việc;
  • các tài liệu liên quan khác.

Nếu có dấu hiệu tội phạm, cơ quan có thẩm quyền phải xem xét vụ việc theo pháp luật hình sự và tố tụng hình sự, thay vì cố gắng “giải quyết nội bộ cho êm chuyện”.

2.7. Trách nhiệm bồi thường thiệt hại cũng cần được đặt ra nếu có thiệt hại thực tế

Nếu hành vi gây tổn hại sức khỏe, tinh thần hoặc phát sinh chi phí hợp lý thì trách nhiệm bồi thường dân sự cũng có thể được xem xét theo quy định của Bộ luật Dân sự và các quy định liên quan.

Các khoản thiệt hại không thể được đặt ra tùy tiện.

Phụ huynh không nên lợi dụng sai phạm của giáo viên để đưa ra những yêu cầu bồi thường vô căn cứ; ngược lại, nhà trường và người có trách nhiệm cũng không được phủ nhận những thiệt hại thực tế mà trẻ phải gánh chịu.

Đây chính là yêu cầu về quản trị rủi ro tài sản cá nhân: mỗi hành vi nóng giận tưởng chỉ kéo dài vài giây có thể kéo theo chi phí khám chữa bệnh, bồi thường, xử phạt, mất việc làm, tổn hại uy tín nghề nghiệp và nhiều hệ quả lâu dài khác.

III. GÓC NHÌN TÂM LÝ – GIÁO DỤC – QUẢN TRỊ: “CHÌA KHÓA NHÂN VĂN”

3.1. Một cái thước có thể sửa nét chữ nhưng cũng có thể làm tổn thương một đứa trẻ

Điều đáng lo nhất của bạo lực sư phạm không phải chỉ là vết đỏ trên bàn tay.

Vết đỏ có thể hết sau vài giờ hoặc vài ngày.

Nhưng cảm giác:

“Nếu em làm không tốt, cô giáo sẽ đánh em” có thể tồn tại lâu hơn rất nhiều.

Đứa trẻ có thể bắt đầu sợ viết. Sợ sai. Sợ cô giáo. Sợ đến lớp.

Thậm chí trẻ có thể hình thành một cơ chế tâm lý nguy hiểm:

Người mạnh hơn có quyền dùng bạo lực với người yếu hơn khi người yếu không đáp ứng yêu cầu.

Nếu một môi trường giáo dục vô tình truyền tải thông điệp ấy, hậu quả không chỉ nằm ở một tiết học.

3.2. Áp lực thành tích không thể trở thành lý do của bạo lực

Một giáo viên tiểu học có thể chịu nhiều áp lực: sĩ số lớp đông, hồ sơ chuyên môn, đánh giá chất lượng, phụ huynh kỳ vọng cao, học sinh có mức độ tiếp thu khác nhau.

Nhưng áp lực nghề nghiệp chỉ có thể là yếu tố cần xem xét để phòng ngừa và quản trị, không thể trở thành căn cứ hợp pháp hóa hành vi đánh trẻ.

Một nhà trường tốt không phải là nơi không bao giờ xảy ra sai phạm.

Một nhà trường tốt là nơi có hệ thống đủ mạnh để phát hiện sớm – can thiệp sớm – xử lý công bằng – hỗ trợ người bị tổn thương – ngăn ngừa tái diễn.

3.3. “Lòng tham vật chất” đôi khi xuất hiện dưới hình thức tham thành tích, tham danh hiệu

Trong tình huống này, yếu tố “lòng tham vật chất” không nhất thiết phải hiểu theo nghĩa giáo viên trực tiếp thu lợi tiền bạc.

Nó cần được mở rộng thành lời cảnh báo về tư duy chạy theo lợi ích, thành tích và hình thức.

Khi một lớp học phải đạt tỷ lệ “vở sạch – chữ đẹp”; khi giáo viên sợ mất thi đua; khi thành tích của lớp trở thành tiêu chí danh dự; khi người lớn coi những con số đẹp quan trọng hơn cảm xúc của trẻ, người giáo viên rất dễ rơi vào sai lầm: ép trẻ phải đạt kết quả bằng mọi giá.

Giáo dục không thể biến thành cuộc chạy đua thành tích mà trong đó sức khỏe, danh dự và sự an toàn của học sinh trở thành cái giá phải trả.

3.4. Quản trị rủi ro tài sản cá nhân bắt đầu từ quản trị cảm xúc

Một phút nóng giận có thể khiến người giáo viên phải đối diện với:

  • xử lý kỷ luật;
  • xử phạt vi phạm hành chính;
  • nghĩa vụ khắc phục hậu quả;
  • trách nhiệm bồi thường nếu có căn cứ;
  • mất uy tín nghề nghiệp;
  • ảnh hưởng thu nhập và vị trí việc làm;
  • thậm chí trách nhiệm pháp lý nghiêm trọng hơn nếu hậu quả vượt qua giới hạn nhất định.

Bởi vậy, quản trị tài sản không chỉ là biết giữ tiền. Quản trị tài sản cá nhân còn là biết kiểm soát những hành vi có khả năng khiến bản thân phải trả một cái giá pháp lý rất lớn. Với nhà giáo, kỹ năng quản trị cảm xúc phải được xem như một năng lực nghề nghiệp.

3.5. Hòa giải nhưng tuyệt đối không biến hòa giải thành bao che

Khi xảy ra bạo lực sư phạm, phụ huynh thường rơi vào trạng thái tức giận. Giáo viên lại dễ phòng vệ. Ban giám hiệu có thể muốn vụ việc được giải quyết nhanh để bảo vệ uy tín nhà trường.

Nếu ba bên cùng hành động theo cảm xúc, một vụ việc ban đầu còn có thể kiểm soát sẽ nhanh chóng biến thành xung đột lớn.

Tinh thần hòa giải cộng đồng, hòa giải trong quan hệ xã hội rất đáng được đề cao.

Nhưng cần nhớ:

Hòa giải là để hàn gắn quan hệ, không phải để xóa bỏ trách nhiệm pháp lý.

Một lời xin lỗi chân thành có thể chữa lành.

Một lời xin lỗi bị ép buộc để “rút đơn” lại có thể tạo thêm tổn thương.

Một cuộc gặp giữa giáo viên – phụ huynh – nhà trường chỉ có ý nghĩa khi đặt lợi ích tốt nhất của học sinh ở trung tâm.

IV. GIẢI PHÁP TOÀN DIỆN CỦA CHUYÊN GIA NGUYỄN HỮU LONG

Theo quan điểm của ThS. Nguyễn Hữu Long – Chuyên gia Pháp lý, Tâm lý & Giáo dục, vụ việc cần được xử lý theo phương châm:

“Bảo vệ trẻ trước – xác minh đúng – xử lý tương xứng – phục hồi quan hệ – phòng ngừa tái diễn.”

Bước 1. Chấm dứt ngay hành vi có nguy cơ gây tổn thương

Ngay khi tiếp nhận thông tin, Ban giám hiệu phải bảo đảm học sinh không tiếp tục rơi vào tình huống bị đe dọa, đánh, mắng hoặc gây áp lực vì đã kể sự việc với gia đình.

Không được yêu cầu học sinh “im lặng để giữ danh dự cho cô”.

Không được để giáo viên hoặc người khác gây sức ép buộc trẻ thay đổi lời trình bày.

Bước 2. Kiểm tra sức khỏe và trạng thái tâm lý của học sinh

Nếu có dấu hiệu thương tích, gia đình nên cho trẻ được kiểm tra y tế phù hợp.

Đồng thời phải quan sát những biểu hiện như:

  • sợ đi học;
  • mất ngủ;
  • khóc khi nhắc đến giáo viên;
  • né tránh viết bài;
  • giật mình;
  • tự trách mình vì “viết xấu nên bị đánh”.

Trong trường hợp cần thiết, trẻ cần được hỗ trợ tâm lý phù hợp với lứa tuổi.

Bước 3. Xác minh vụ việc bằng chứng cứ khách quan

Nhà trường cần lập hồ sơ xác minh, làm việc riêng với những người liên quan và thu thập các tài liệu cần thiết.

Không nên tổ chức “đối chất” giữa giáo viên và học sinh nhỏ tuổi theo cách khiến trẻ thêm sợ hãi.

Cần xác định rõ số lần đánh, công cụ, vị trí đánh, mức độ tác động, hậu quả và việc hành vi tương tự đã từng xảy ra hay chưa.

Bước 4. Tách bạch bốn nhóm trách nhiệm pháp lý

Vụ việc phải được xem xét độc lập theo bốn hướng:

Một là, trách nhiệm hành chính: có hay không hành vi xâm phạm thân thể người học theo pháp luật xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực giáo dục.

Hai là, trách nhiệm kỷ luật nghề nghiệp/viên chức: nếu giáo viên là viên chức, xác định tính chất, mức độ vi phạm để áp dụng hình thức kỷ luật tương xứng.

Ba là, trách nhiệm dân sự: nếu có thiệt hại thực tế thì xác định căn cứ và phạm vi bồi thường.

Bốn là, trách nhiệm hình sự: nếu xuất hiện dấu hiệu tội phạm thì chuyển thông tin, tài liệu đến cơ quan có thẩm quyền xem xét theo pháp luật.

Bước 5. Không áp dụng máy móc “buộc thôi việc”

Nếu hành vi xảy ra lần đầu, mức độ hạn chế, hậu quả không nghiêm trọng, giáo viên thành khẩn, chủ động khắc phục và chưa có các tình tiết nghiêm trọng khác thì cơ quan có thẩm quyền phải đánh giá toàn diện trước khi lựa chọn hình thức kỷ luật.

Ngược lại, nếu hành vi có tính chất nghiêm trọng, tái phạm, diễn ra có hệ thống, gây hậu quả lớn, thể hiện thái độ coi thường quyền của học sinh hoặc thuộc trường hợp pháp luật quy định phải áp dụng hình thức kỷ luật nghiêm khắc thì không thể lấy lý do “thành tích nhiều năm” để bao che.

Khoan dung phải dựa trên pháp luật. Nghiêm khắc cũng phải dựa trên pháp luật.

Bước 6. Tổ chức xin lỗi và phục hồi quan hệ theo hướng bảo vệ trẻ

Nếu có căn cứ xác định giáo viên sai, lời xin lỗi phải hướng tới học sinh trước tiên.

Không nên biến buổi xin lỗi thành cuộc họp đông người khiến trẻ phải đứng trước tập thể kể lại sự việc.

Mục tiêu của phục hồi là để trẻ hiểu rằng:

“Con viết chưa đẹp không có nghĩa là con đáng bị đánh.”

Đây là thông điệp cực kỳ quan trọng.

Bước 7. Nhà trường phải xây dựng cơ chế “không bạo lực”

Không thể xử lý xong một giáo viên rồi coi vụ việc đã kết thúc.

Ban giám hiệu cần rà soát toàn trường về:

  • hình phạt thân thể;
  • quát mắng, làm nhục học sinh;
  • bắt trẻ đứng lâu;
  • đánh tay bằng thước;
  • véo tai;
  • ném sách vở;
  • dùng lời lẽ miệt thị;
  • công khai điểm yếu của trẻ trước lớp.

Đồng thời, giáo viên cần được bồi dưỡng kỹ năng quản trị cảm xúc, kỷ luật tích cực và xử lý học sinh có khó khăn trong học tập.

QUAN ĐIỂM KẾT LUẬN CỦA CHUYÊN GIA NGUYỄN HỮU LONG

Từ tình huống trên có thể khẳng định:

Thứ nhất, giáo viên dùng thước đánh vào tay học sinh vì viết chữ xấu không phải là phương pháp giáo dục được pháp luật cho phép. Khi đủ dấu hiệu, hành vi có thể được xác định là xâm phạm thân thể người học.

Thứ hai, nếu chưa đến mức truy cứu trách nhiệm hình sự, hành vi có thể bị xem xét xử phạt vi phạm hành chính theo pháp luật về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực giáo dục.

Thứ ba, nếu giáo viên là viên chức thì ngoài trách nhiệm hành chính còn có thể phải chịu trách nhiệm kỷ luật viên chức. Hai loại trách nhiệm này cần được phân biệt.

Thứ tư, không có nguyên tắc pháp lý rằng cứ một lần dùng thước đánh học sinh là đương nhiên phải buộc thôi việc. Hình thức kỷ luật phải được quyết định trên cơ sở tính chất, mức độ, hậu quả, nguyên nhân, tình tiết của hành vi và quy định pháp luật áp dụng tại thời điểm xử lý.

Thứ năm, nếu có thiệt hại về sức khỏe, tinh thần hoặc chi phí thực tế thì trách nhiệm dân sự có thể được đặt ra; nếu có dấu hiệu tội phạm thì phải chuyển sang cơ chế xử lý tương ứng.

Điều quan trọng hơn cả là phải thay đổi tư duy:

“Học sinh viết chữ xấu cần được dạy cách viết tốt hơn, chứ không phải được dạy cách chịu đau giỏi hơn.”

Một cây thước sinh ra để kẻ những đường thẳng, không phải để trở thành công cụ tạo nên nỗi sợ trong lớp học.

Uy quyền thực sự của người thầy không nằm ở việc học sinh sợ mình đến mức nào, mà nằm ở việc khi mắc lỗi, đứa trẻ vẫn đủ tin tưởng để bước đến gần và nói:

“Thưa cô, con chưa làm được. Cô dạy lại cho con nhé.”

Đó mới là giá trị bền vững của giáo dục.

Căn cứ pháp lý trọng tâm tham khảo

  • Luật Giáo dục số 43/2019/QH14, đặc biệt các quy định về những hành vi bị nghiêm cấm, nhiệm vụ và chuẩn mực của nhà giáo.
  • Luật Viên chức số 58/2010/QH12, đã được sửa đổi, bổ sung.
  • Nghị định số 04/2021/NĐ-CP của Chính phủ về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực giáo dục, đặc biệt Điều 28.
  • Nghị định số 127/2021/NĐ-CP sửa đổi, bổ sung một số điều của Nghị định số 04/2021/NĐ-CP.
  • Nghị định số 112/2020/NĐ-CP về xử lý kỷ luật cán bộ, công chức, viên chức.
  • Nghị định số 71/2023/NĐ-CP sửa đổi, bổ sung một số điều của Nghị định số 112/2020/NĐ-CP.
  • Quyết định số 16/2008/QĐ-BGDĐT ban hành Quy định về đạo đức nhà giáo.
  • Bộ luật Dân sự năm 2015 đối với trách nhiệm bồi thường thiệt hại khi có đủ căn cứ.
  • Các quy định của pháp luật về trẻ em và bảo vệ trẻ em có liên quan.

GÓC NHÌN CHUYÊN GIA:

Bài viết này được xây dựng dựa trên sự tham vấn, tư vấn chuyên môn của ThS. Nguyễn Hữu Long – Chuyên gia Lãnh đạo, Pháp lý, Tâm lý & Giáo dục. Với tư duy tích hợp đa ngành, chúng tôi không chỉ mang lại lá chắn pháp lý vững chắc mà còn cung cấp giải pháp quản trị rủi ro và thấu cảm tâm lý toàn diện vì sự phát triển bền vững của cộng đồng.

Nếu bạn hoặc tổ chức của bạn đang gặp phải những vướng mắc về pháp lý hãy liên hệ ngay với chúng tôi qua hotline hoặc để lại câu hỏi cho chuyên gia tại: https://tuvanphapluattamlygiaoduc.vn/gui-cau-hoi-den-chuyen-gia/ hoặc qua số hotline: 0898.627.762 để được hỗ trợ kịp thời.

 

Để lại một bình luận