TÌNH HUỐNG SỐ 388: HỌC SINH MẦM NON BỊ BẠN CÙNG LỚP CẮN BẦM TÍM TAY TRONG GIỜ NGỦ TRƯA DO CÔ GIÁO NGỦ QUÊN: PHỤ HUYNH CÓ QUYỀN KIỆN ĐÒI ĐUỔI VIỆC GIÁO VIÊN?

17 / 100 Điểm SEO

TÌNH HUỐNG SỐ 388: HỌC SINH MẦM NON BỊ BẠN CÙNG LỚP CẮN BẦM TÍM TAY TRONG GIỜ NGỦ TRƯA DO CÔ GIÁO NGỦ QUÊN: PHỤ HUYNH CÓ QUYỀN KIỆN ĐÒI ĐUỔI VIỆC GIÁO VIÊN?

Một vết cắn trên cánh tay trẻ mầm non tưởng chừng chỉ là va chạm nhỏ giữa những đứa trẻ chưa đủ khả năng kiểm soát cảm xúc. Nhưng nếu sự việc xảy ra ngay trong giờ ngủ trưa tại trường, khi giáo viên có trách nhiệm trông trẻ lại ngủ quên, câu chuyện không còn đơn giản là “hai đứa trẻ nghịch nhau”.

Ai phải chịu trách nhiệm? Nhà trường hay giáo viên? Cha mẹ của trẻ cắn bạn có phải bồi thường? Phụ huynh trẻ bị thương có quyền yêu cầu nhà trường đuổi việc cô giáo hay không?

Hãy cùng ThS. Nguyễn Hữu Long – Chuyên gia Pháp lý, Tâm lý & Giáo dục phân tích tình huống dưới góc nhìn pháp luật, tâm lý, giáo dục và quản trị để tìm một phương án vừa bảo vệ trẻ em, vừa xác định đúng trách nhiệm và tránh biến một sự cố trường học thành cuộc đối đầu giữa các gia đình và nhà trường.

I – TÓM TẮT TÌNH HUỐNG THỰC TẾ

Bé Nguyễn Minh A, 4 tuổi, đang học lớp mẫu giáo tại Trường Mầm non B, xã C, tỉnh D. Giáo viên phụ trách lớp là cô Trần Thị H.

Một buổi trưa, sau giờ ăn, các trẻ được bố trí ngủ tại lớp theo lịch sinh hoạt bình thường.

Khoảng 12 giờ 40 phút, trong khi phần lớn các trẻ đã ngủ, bé Phạm Minh K, 4 tuổi, thức giấc và lấy đồ chơi gần khu vực nằm ngủ. Bé A tỉnh dậy, giành món đồ chơi với K.

Do chưa kiểm soát được cảm xúc, K bất ngờ cắn mạnh vào cánh tay của A, khiến vùng da bị bầm tím, sưng và có dấu răng rõ rệt.

Điều đáng nói là tại thời điểm xảy ra sự việc, cô H – giáo viên được phân công trực tiếp trông trẻ trong giờ ngủ trưa – cũng đang ngủ và không phát hiện kịp thời.

Chỉ khi bé A khóc lớn, cô H mới tỉnh dậy, kiểm tra và sơ cứu.

Chiều cùng ngày, khi đón con, mẹ bé A phát hiện vết bầm lớn trên tay. Sau khi hỏi con và trao đổi với nhà trường, gia đình được biết sự việc xảy ra trong giờ ngủ trưa.

Cho rằng cô H đã thiếu trách nhiệm nghiêm trọng, gia đình bé A rất bức xúc và yêu cầu:

  • Nhà trường thanh toán toàn bộ chi phí khám, thuốc và điều trị cho bé A;
  • Gia đình bé K phải xin lỗi và bồi thường;
  • Nhà trường phải công khai xin lỗi;
  • Đặc biệt, phụ huynh yêu cầu “đuổi việc ngay cô H vì ngủ trong giờ trông trẻ”.

Gia đình còn tuyên bố:

“Nếu trường không đuổi việc cô giáo, chúng tôi sẽ kiện cả trường lẫn cô giáo ra Tòa.”

Trong khi đó, gia đình bé K cho rằng trẻ mới 4 tuổi, việc cắn nhau là hành vi bột phát của trẻ nhỏ; hơn nữa, khi xảy ra sự việc, các cháu đang thuộc sự quản lý của nhà trường nên không thể bắt cha mẹ K chịu toàn bộ trách nhiệm.

Cô H thừa nhận mình đã ngủ quên nhưng cho rằng đây là lần đầu xảy ra sự cố trong nhiều năm công tác, bản thân không cố ý để trẻ bị thương và xin được nhận trách nhiệm, xin lỗi gia đình.

Từ đây phát sinh câu hỏi pháp lý quan trọng:

Phụ huynh có quyền khởi kiện yêu cầu bồi thường, nhưng có quyền yêu cầu Tòa án “đuổi việc” giáo viên hay không?

II – GÓC NHÌN PHÁP LÝ – “LÁ CHẮN VỮNG CHẮC”

2.1. Trẻ mầm non có quyền được chăm sóc và bảo vệ an toàn

Theo Điều 81 Luật Giáo dục năm 2019, trẻ em tại cơ sở giáo dục mầm non có quyền được chăm sóc, nuôi dưỡng, giáo dục theo chương trình giáo dục mầm non; đồng thời được chăm sóc sức khỏe và bảo vệ theo pháp luật về trẻ em và các quy định pháp luật liên quan.

Như vậy, khi cha mẹ giao trẻ cho trường mầm non trong thời gian học, nhà trường không chỉ thực hiện nhiệm vụ “dạy” mà còn phải chăm sóc, quản lý và bảo đảm an toàn cho trẻ.

Đặc biệt đối với trẻ 3–5 tuổi, khả năng tự bảo vệ, nhận biết nguy hiểm và kiểm soát hành vi còn rất hạn chế. Vì vậy, nghĩa vụ giám sát của cơ sở giáo dục và giáo viên phải được đặt ở mức độ cao.

Giờ ngủ trưa vẫn là thời gian nhà trường trực tiếp quản lý trẻ, chứ không phải khoảng thời gian giáo viên được mặc nhiên miễn trách nhiệm giám sát.

2.2. Giáo viên có nghĩa vụ bảo vệ quyền và lợi ích chính đáng của trẻ

Điều 69 Luật Giáo dục năm 2019 đặt ra các nhiệm vụ của nhà giáo, trong đó có nghĩa vụ thực hiện điều lệ nhà trường, quy tắc ứng xử của nhà giáo, giữ gìn phẩm chất và đặc biệt là bảo vệ quyền, lợi ích chính đáng của người học.

Do đó, đối với giáo viên mầm non, việc trông nom và bảo đảm an toàn cho trẻ trong khoảng thời gian được giao phụ trách không đơn thuần là vấn đề đạo đức nghề nghiệp mà gắn trực tiếp với trách nhiệm nghề nghiệp.

Trong tình huống giả định, nếu kết quả xác minh chứng minh cô H được phân công trực tiếp quản lý lớp nhưng ngủ quên đến mức không phát hiện việc hai trẻ tranh giành đồ chơi và một trẻ cắn trẻ khác, đây là dữ kiện quan trọng để nhà trường xem xét lỗi trong thực hiện nhiệm vụ quản lý, chăm sóc trẻ.

Tuy nhiên, cần nhấn mạnh:

Có lỗi không đồng nghĩa đương nhiên phải bị buộc thôi việc.

2.3. Ai phải bồi thường khi bé K cắn bé A?

Đây là điểm pháp lý đặc biệt quan trọng.

Theo Điều 599 Bộ luật Dân sự năm 2015, người chưa đủ 15 tuổi gây thiệt hại trong thời gian trường học trực tiếp quản lý thì trường học phải bồi thường thiệt hại xảy ra.

Trường học chỉ có thể được loại trừ trách nhiệm theo cơ chế này nếu chứng minh được mình không có lỗi trong quản lý; khi đó trách nhiệm bồi thường chuyển sang cha, mẹ hoặc người giám hộ của người dưới 15 tuổi.

Áp dụng vào tình huống:

  • Bé K mới 4 tuổi;
  • Sự việc xảy ra tại lớp;
  • Xảy ra trong giờ ngủ trưa;
  • Các trẻ vẫn thuộc thời gian nhà trường trực tiếp quản lý;
  • Giáo viên được phân công quản lý lại ngủ quên.

Nếu các tình tiết này được chứng minh, khả năng nhà trường cho rằng mình “hoàn toàn không có lỗi trong quản lý” sẽ khó thuyết phục.

Vì vậy, không nên mặc nhiên yêu cầu gia đình bé K phải gánh toàn bộ trách nhiệm chỉ bởi con họ là người trực tiếp cắn bạn.

Một nguyên tắc cần nhớ:

Trẻ gây ra hành vi – chưa chắc cha mẹ trẻ là chủ thể phải bồi thường trong mọi trường hợp.

Pháp luật còn xem xét trẻ đang thuộc sự quản lý trực tiếp của ai tại thời điểm thiệt hại xảy ra.

2.4. Những khoản thiệt hại nào có thể yêu cầu bồi thường?

Nếu vết cắn gây tổn hại sức khỏe, việc xác định thiệt hại cần căn cứ các quy định của Bộ luật Dân sự về bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng và thiệt hại do sức khỏe bị xâm phạm.

Tùy thiệt hại thực tế, các bên có thể xem xét những chi phí hợp lý liên quan đến khám, điều trị, thuốc men, chăm sóc, thu nhập thực tế bị mất hoặc giảm của người chăm sóc và khoản bù đắp tổn thất tinh thần theo quy định pháp luật.

Nguyên tắc quan trọng là:

Bồi thường để khắc phục thiệt hại thực tế, không phải biến sự cố của trẻ thành cơ hội đòi tiền vượt quá thiệt hại.

Hóa đơn khám bệnh, đơn thuốc, kết luận của cơ sở y tế, hình ảnh vết thương, biên bản sự việc và camera trường học nếu có đều là những tài liệu quan trọng để xác định trách nhiệm khách quan.

2.5. Phụ huynh có quyền yêu cầu “đuổi việc” giáo viên không?

Câu trả lời: Phụ huynh có quyền kiến nghị, phản ánh, khiếu nại hoặc yêu cầu xem xét trách nhiệm, nhưng không có quyền tự mình quyết định buộc thôi việc giáo viên.

Đây là ranh giới cần phân biệt rõ.

Nếu cô H là viên chức tại trường mầm non công lập, việc xử lý phải căn cứ pháp luật về viên chức và quy trình, thẩm quyền xử lý kỷ luật tương ứng.

Theo Luật Viên chức số 129/2025/QH15, có hiệu lực từ ngày 01/7/2026, viên chức vi phạm tùy theo tính chất, mức độ có thể phải chịu một trong các hình thức:

  1. Khiển trách;
  2. Cảnh cáo;
  3. Cách chức – đối với viên chức quản lý;
  4. Buộc thôi việc.

Như vậy, buộc thôi việc là hình thức kỷ luật nghiêm khắc, nhưng không phải cứ phụ huynh yêu cầu thì hiệu trưởng hoặc Tòa án có thể lập tức “đuổi việc”.

Cơ quan, người có thẩm quyền phải xác minh:

  • Giáo viên được phân công nhiệm vụ gì?
  • Có thực sự ngủ trong thời gian phải trực tiếp giám sát trẻ không?
  • Thời gian mất kiểm soát lớp kéo dài bao lâu?
  • Hậu quả đối với trẻ ở mức độ nào?
  • Giáo viên đã từng vi phạm tương tự chưa?
  • Có che giấu sự việc hay trung thực báo cáo?
  • Sau khi phát hiện có sơ cứu, báo cáo, phối hợp với phụ huynh hay không?
  • Có những tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ nào khác?

Sau đó mới có căn cứ lựa chọn hình thức xử lý tương xứng.

Vì vậy:

Phụ huynh có quyền yêu cầu “xử lý nghiêm”, nhưng không có quyền áp đặt hình thức “buộc thôi việc”.

Nếu giáo viên làm việc tại trường mầm non tư thục theo hợp đồng lao động, việc xử lý còn phải căn cứ quan hệ lao động, hợp đồng và nội quy hợp pháp của cơ sở giáo dục chứ không thể máy móc áp dụng chế độ kỷ luật viên chức.

2.6. Có thể khởi kiện nhà trường không?

Nếu phát sinh thiệt hại và các bên không thỏa thuận được việc bồi thường, người đại diện hợp pháp của trẻ có quyền sử dụng cơ chế pháp lý để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho trẻ.

Nhưng cần phân biệt hai yêu cầu:

Yêu cầu bồi thường thiệt hại và yêu cầu xử lý kỷ luật giáo viên là hai vấn đề pháp lý khác nhau.

Tòa án có thể giải quyết tranh chấp thuộc thẩm quyền, chẳng hạn nghĩa vụ bồi thường khi có đủ căn cứ. Nhưng phụ huynh không thể đơn giản biến yêu cầu dân sự thành:

“Tôi kiện để Tòa án ra lệnh cho trường phải đuổi cô giáo.”

Việc xử lý kỷ luật viên chức phải tuân thủ pháp luật chuyên ngành về viên chức và đúng thẩm quyền, trình tự, mức độ vi phạm.

Đây chính là nguyên tắc bảo đảm công bằng cho cả hai phía: trẻ bị thiệt hại phải được bảo vệ nhưng giáo viên cũng phải được xem xét trách nhiệm bằng một quy trình khách quan, không phải bằng sức ép cảm xúc.

III. GÓC NHÌN TÂM LÝ – GIÁO DỤC – QUẢN TRỊ

“CHÌA KHÓA NHÂN VĂN”

3.1. Đừng biến một đứa trẻ 4 tuổi thành “thủ phạm”

Điều đầu tiên người lớn cần tránh là gắn nhãn bé K:

“Đứa trẻ bạo lực”, “đứa trẻ hư”, “đứa trẻ nguy hiểm”.

Trẻ mầm non chưa phát triển hoàn thiện khả năng kiểm soát xung động. Tranh giành đồ chơi, đẩy, cấu hoặc cắn đôi khi xuất hiện như một cách phản ứng khi trẻ chưa biết diễn đạt cảm xúc bằng ngôn ngữ.

Điều cần giáo dục không phải là làm cho trẻ sợ hãi vì bị trừng phạt, mà là giúp trẻ hiểu:

“Con đang tức giận nhưng con không được làm đau bạn.”

Đồng thời phải giúp bé A cảm thấy an toàn, không hình thành tâm lý sợ bạn, sợ lớp học hoặc sợ đi học.

3.2. Cô giáo ngủ quên – lỗi cá nhân hay lỗ hổng quản trị?

Nếu giáo viên thực sự ngủ quên trong thời gian có trách nhiệm trông trẻ thì cần nhìn nhận nghiêm túc.

Nhưng một hệ thống quản trị tốt không dừng ở câu hỏi:

“Phạt cô giáo thế nào?”

Mà phải tiếp tục hỏi:

“Tại sao một giáo viên ngủ quên lại khiến cả lớp không còn người giám sát?”

Nhà trường cần kiểm tra:

  • Một lớp có bao nhiêu trẻ?
  • Bao nhiêu giáo viên trực trưa?
  • Có lịch trực rõ ràng hay không?
  • Có quy trình bàn giao ca trực?
  • Có camera ở khu vực phù hợp?
  • Giáo viên có bị quá tải?
  • Khi một giáo viên có vấn đề sức khỏe, ai thay thế?
  • Quy trình phát hiện và xử lý trẻ xung đột đã được huấn luyện chưa?

Nếu chỉ kỷ luật một giáo viên rồi tiếp tục giữ nguyên hệ thống quản lý cũ, nguy cơ tương tự vẫn còn.

3.3. “Lòng tham vật chất” – đừng thương mại hóa thương tích của trẻ

Khi con bị thương, cha mẹ bức xúc là phản ứng dễ hiểu.

Nhưng ranh giới giữa đòi quyền lợi chính đáng và lợi dụng sự cố để gây sức ép đòi tiền cần được nhận diện.

Nếu chi phí khám chữa bệnh thực tế chỉ ở mức nhất định nhưng gia đình đưa ra một khoản bồi thường quá lớn kèm tuyên bố:

“Không trả số tiền này thì tôi đưa lên mạng và bắt trường đuổi cô giáo.”

thì mục tiêu bảo vệ trẻ có nguy cơ bị biến dạng thành cuộc mặc cả vật chất.

Ngược lại, nhà trường cũng không được vì sợ ảnh hưởng danh tiếng mà đề nghị gia đình nhận một khoản tiền rồi “đừng nói chuyện này với ai”.

Tiền không thể thay thế trách nhiệm.

Bồi thường phải dựa trên thiệt hại thực tế, căn cứ pháp luật và thiện chí, chứ không phải dựa trên khả năng bên nào tạo được sức ép truyền thông lớn hơn.

3.4. Quản trị rủi ro – trong giáo dục, tài sản quý nhất là sự an toàn của trẻ

Nếu trong tranh chấp dân sự, quản trị rủi ro thường hướng tới bảo vệ nhà cửa, đất đai, tiền bạc thì trong môi trường mầm non, “tài sản” quan trọng nhất mà gia đình giao cho nhà trường chính là sức khỏe, sự an toàn và niềm tin của trẻ.

Một vết cắn có thể nhỏ.

Nhưng một lỗ hổng giám sát thì không nhỏ.

Hôm nay trẻ bị bạn cắn; ngày mai, nếu quy trình quản lý không thay đổi, trẻ có thể ngã cầu thang, hóc dị vật, đi ra khỏi lớp hoặc gặp một nguy cơ nghiêm trọng hơn.

Do đó, quản trị rủi ro giáo dục phải theo nguyên tắc:

Phòng ngừa trước – phát hiện sớm – can thiệp nhanh – báo cáo trung thực – khắc phục triệt để.

3.5. Hòa giải giữa hai gia đình – đừng để trẻ phải “thừa kế” mâu thuẫn của người lớn

Gia đình bé A không nên xem gia đình bé K như “bên đối địch”.

Gia đình bé K cũng không nên nói:

“Trẻ con cắn nhau có gì đâu.”

Một lời xin lỗi chân thành giữa hai gia đình có ý nghĩa giáo dục rất lớn.

Cha mẹ bé K có thể hướng dẫn con xin lỗi bạn bằng cách phù hợp với độ tuổi. Bé A được hướng dẫn tiếp nhận lời xin lỗi, nói ra cảm xúc và học cách tìm cô giáo khi xảy ra tranh chấp.

Nếu người lớn xử lý tốt, một sự cố có thể trở thành bài học đầu tiên về xin lỗi, tha thứ và giới hạn hành vi cho cả hai đứa trẻ.

Nếu người lớn biến nó thành cuộc chiến tố cáo, đòi tiền, công kích nhau trên mạng xã hội thì chính trẻ lại là người chịu ảnh hưởng tâm lý lâu dài.

IV – GIẢI PHÁP TOÀN DIỆN CỦA CHUYÊN GIA NGUYỄN HỮU LONG

Theo Chuyên gia Nguyễn Hữu Long, tình huống này cần xử lý theo phương châm:

“Bảo vệ trẻ trước – xác minh trách nhiệm sau – bồi thường đúng thiệt hại – kỷ luật đúng mức – hòa giải để tiếp tục giáo dục.”

Bước 1 – Đưa trẻ đi kiểm tra và lưu giữ chứng cứ

Ngay sau sự việc, gia đình và nhà trường cần ưu tiên sức khỏe của bé A.

Cần lưu:

  • Hình ảnh vết thương;
  • Hồ sơ khám bệnh;
  • Đơn thuốc;
  • Hóa đơn chi phí;
  • Biên bản sự việc;
  • Lời trình bày của giáo viên;
  • Camera lớp học nếu có;
  • Lịch phân công trực trưa.

Không nên vì muốn “giữ thành tích cho trường” mà né tránh lập biên bản.

Minh bạch ngay từ đầu chính là cách tốt nhất để bảo vệ cả trẻ, giáo viên và nhà trường.

Bước 2 – Nhà trường chủ động nhận trách nhiệm quản trị nếu có lỗi

Ban giám hiệu cần tổ chức cuộc họp chính thức với phụ huynh, giáo viên và những người có liên quan.

Nếu xác định giáo viên ngủ quên trong thời gian được giao giám sát, nhà trường cần thẳng thắn nhìn nhận thiếu sót, xin lỗi gia đình và xây dựng phương án khắc phục.

Không nên sử dụng cách nói:

“Trẻ con cắn nhau là bình thường.”

Bởi vấn đề phụ huynh quan tâm không chỉ là “ai cắn ai”, mà còn là:

“Khi con tôi gặp nguy hiểm, người có trách nhiệm trông con đang ở đâu?”

Bước 3 – Bồi thường trên cơ sở pháp luật, không mặc cả cảm xúc

Các bên nên căn cứ thiệt hại thực tế để thỏa thuận.

Nếu thuộc trường hợp Điều 599 Bộ luật Dân sự năm 2015 và nhà trường không chứng minh được mình không có lỗi trong quản lý thì phải xem xét trách nhiệm của nhà trường theo quy định.

Gia đình bé A cũng nên tránh đưa ra yêu cầu bồi thường phi thực tế hoặc dùng mạng xã hội làm công cụ ép buộc.

Quyền lợi của trẻ cần được bảo vệ bằng pháp luật, không phải bằng “giá của sự im lặng”.

Bước 4 – Xử lý cô giáo đúng lỗi, không “xử án bằng dư luận”

Ban giám hiệu phải xác minh đầy đủ trước khi xử lý.

Nếu cô H là viên chức, việc kỷ luật phải tuân thủ Luật Viên chức và quy định liên quan.

Không thể vì phụ huynh đang tức giận mà lập tức buộc thôi việc.

Ngược lại, cũng không thể vì giáo viên lâu năm, có thành tích hoặc thiếu nhân sự mà bỏ qua lỗi quản lý trẻ.

Nguyên tắc phải là:

Sai đến đâu – xác minh đến đó – trách nhiệm đến đâu – xử lý đến đó.

Nếu chỉ là lần đầu sơ suất, hậu quả không nghiêm trọng, giáo viên thành khẩn nhận lỗi và có nhiều tình tiết giảm nhẹ thì cơ quan có thẩm quyền phải đánh giá toàn diện trước khi lựa chọn hình thức xử lý.

Nếu hành vi có tính chất nghiêm trọng, tái diễn, cố tình che giấu hoặc gây hậu quả lớn thì trách nhiệm đương nhiên phải được xem xét ở mức tương xứng.

Bước 5 – Hòa giải giữa hai gia đình

Nhà trường nên tổ chức một buổi trao đổi riêng giữa cha mẹ bé A và cha mẹ bé K.

Mục tiêu không phải xác định:

“Con nhà ai hư hơn?”

Mà phải thống nhất:

  • Không xúc phạm trẻ;
  • Không công khai hình ảnh, thông tin làm trẻ bị kỳ thị;
  • Hướng dẫn bé K kiểm soát hành vi;
  • Hỗ trợ bé A lấy lại cảm giác an toàn;
  • Theo dõi quan hệ của hai trẻ sau sự việc.

Một cái bắt tay giữa hai gia đình đôi khi có giá trị giáo dục hơn rất nhiều lời tranh cãi.

Bước 6 – Nhà trường phải “vá lỗ hổng” quản trị

Sau sự việc, trường cần rà soát toàn bộ quy trình trực trưa:

Một: xác định rõ giáo viên chịu trách nhiệm trong từng khung giờ.

Hai: không để lớp trẻ hoàn toàn không có người đủ khả năng giám sát.

Ba: xây dựng cơ chế thay thế khi giáo viên mệt, ốm hoặc có tình huống bất thường.

Bốn: huấn luyện kỹ năng phát hiện và can thiệp xung đột ở trẻ.

Năm: quy định thời gian báo cáo sự cố cho Ban giám hiệu và phụ huynh.

Sáu: lập hồ sơ các sự cố để phát hiện những trẻ có hành vi cắn, đánh, cấu bạn lặp lại nhiều lần và xây dựng phương án hỗ trợ giáo dục phù hợp.

KẾT LUẬN – THÔNG ĐIỆP NHÂN VĂN

Trong tình huống này, phụ huynh bé A có quyền yêu cầu bảo vệ quyền lợi của con, yêu cầu xác minh, yêu cầu bồi thường khi đủ căn cứ và kiến nghị xử lý trách nhiệm của giáo viên.

Nhưng phụ huynh không có quyền tự quyết định hình thức “đuổi việc” giáo viên. Việc một viên chức có bị buộc thôi việc hay không phải được cơ quan, người có thẩm quyền xem xét theo đúng pháp luật, căn cứ tính chất, mức độ, hậu quả và các tình tiết cụ thể.

Đồng thời, khi một trẻ dưới 15 tuổi gây thiệt hại trong thời gian trường học trực tiếp quản lý, Điều 599 Bộ luật Dân sự năm 2015 đặt trách nhiệm bồi thường trước hết vào trường học, trừ trường hợp trường chứng minh được mình không có lỗi trong quản lý.

Vì vậy, không nên biến câu chuyện thành cuộc chiến:

“Đuổi cô giáo hay không đuổi?”

Câu hỏi quan trọng hơn phải là:

“Làm thế nào để ngày mai không còn một đứa trẻ nào bị thương chỉ vì người lớn bỏ trống trách nhiệm giám sát?”

Theo góc nhìn của Chuyên gia Nguyễn Hữu Long, một nền giáo dục nhân văn không có nghĩa là bao che cho sai phạm. Nhân văn là bảo vệ trẻ em nhưng không kết tội giáo viên bằng cảm xúc; yêu cầu bồi thường nhưng không chạy theo lòng tham vật chất; xử lý trách nhiệm nhưng không triệt đường sửa sai; bảo vệ quyền lợi nhưng vẫn mở cánh cửa cho đối thoại và hòa giải.

Một vết bầm trên tay trẻ có thể mất đi sau vài ngày. Nhưng nếu người lớn xử lý sai, vết thương trong niềm tin giữa gia đình và nhà trường có thể tồn tại rất lâu.

Vì vậy, giải pháp tốt nhất vẫn là:

Đúng pháp luật – đúng trách nhiệm – đủ yêu thương – và đặt sự an toàn của trẻ lên trên mọi lợi ích khác.

GÓC NHÌN CHUYÊN GIA:

Bài viết này được xây dựng dựa trên sự tham vấn, tư vấn chuyên môn của ThS. Nguyễn Hữu Long – Chuyên gia Lãnh đạo, Pháp lý, Tâm lý & Giáo dục. Với tư duy tích hợp đa ngành, chúng tôi không chỉ mang lại lá chắn pháp lý vững chắc mà còn cung cấp giải pháp quản trị rủi ro và thấu cảm tâm lý toàn diện vì sự phát triển bền vững của cộng đồng.

Nếu bạn hoặc tổ chức của bạn đang gặp phải những vướng mắc về pháp lý hãy liên hệ ngay với chúng tôi qua hotline hoặc để lại câu hỏi cho chuyên gia tại: https://tuvanphapluattamlygiaoduc.vn/gui-cau-hoi-den-chuyen-gia/ hoặc qua số hotline: 0898.627.762 để được hỗ trợ kịp thời.

Để lại một bình luận