Những Ngày Tháng 6 Năm Đó Và Điểm Số Không Định Nghĩa Cuộc Đời
Tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác của những ngày tháng 6 năm đó. Trời nắng như đổ lửa, nhưng lòng tôi thì lạnh ngắt vì lo sợ.
Kỳ thi Tốt nghiệp THPT Quốc gia – cái cụm từ mà suốt ba năm cấp ba, thầy cô và bố mẹ luôn nhắc đến như một vạch đích sinh tử. Với một đứa có học lực chỉ ở mức khá như tôi, kỳ thi đó giống như một ngọn núi khổng lồ. Áp lực không chỉ đến từ những xấp đề cương dày cộp mà nó đến từ sự kỳ vọng. Tôi sợ ánh mắt thất vọng của bố mẹ, sợ cái mác “thua cuộc” trước bạn bè.
Ngày bước vào phòng thi, tay tôi run đến mức suýt chút nữa không cầm nổi bút. Tôi làm bài với tất cả những gì mình có, nhưng đời không đẹp như phim.
Hôm công bố điểm thi. Khi hệ thống hiện lên con số, tim tôi thắt lại. Tôi thiếu đúng 0,25 điểm để đỗ vào nguyện vọng 1 – ngôi trường đại học mơ ước mà tôi đã hướng đến suốt 3 năm. Lúc ấy, thế giới xung quanh tôi như sụp đổ hoàn toàn. Tôi khóa chặt cửa phòng, khóc nức nở và tự trách bản thân tại sao không cố gắng hơn một chút, tại sao lại làm sai một câu trắc nghiệm ngớ ngẩn để rồi mất đi cả tương lai. Tôi cảm thấy mình là kẻ bại trận thảm hại nhất.
Sáng hôm sau, mẹ gõ cửa phòng tôi, đặt lên bàn một bát bún ấm nóng và nói nhẹ nhàng: “Con thi trượt nguyện vọng 1, bố mẹ cũng buồn. Nhưng bố mẹ buồn vì thấy con khổ sở, chứ không phải vì con không đỗ trường đó. Kỳ thi này lớn thật, nhưng nó chỉ là một cánh cửa. Nếu cánh cửa này khép lại, con đi đường vòng, đi cửa sau, kiểu gì cũng có đường cho con đi. Đừng tự giam mình trong căn phòng tối này nữa.”
Lời nói của mẹ đã kéo tôi ra khỏi vũng lầy của sự tự ti. Tôi nhận ra, mình không thể thay đổi được con số 0,25 kia, nhưng tôi hoàn toàn có thể thay đổi cách mình đối diện với nó.
Tôi chấp nhận học nguyện vọng 2 – một ngôi trường bình thường hơn. Tại đây, tôi không còn mang tư thế của một “kẻ bại trận” đi học nữa. Tôi tham gia câu lạc bộ, chủ động tìm kiếm các cơ hội thực tập ngay từ năm hai, và học thêm các kỹ năng mềm bên ngoài.
Thông điệp tôi muốn gửi đến các bạn đó là:
Kỳ thi THPT Quốc gia thực sự là một trải nghiệm rực rỡ và khốc liệt. Nó xứng đáng để bạn chiến đấu hết mình. Nhưng hãy nhớ rằng: Điểm số của một kỳ thi chỉ đánh giá được khả năng làm bài của bạn trong 120 phút đó, chứ không thể định nghĩa được giá trị và cả hành trình dài phía trước của bạn.

