Hoàng Gia Bảo, xã Tuyên Bình, tỉnh Quảng Trị. Chia sẻ câu chuyện của bản thân: Ngày nhận giấy báo trúng tuyển đại học

Mỗi buổi sáng thức dậy, nhìn lại chặng đường mà mình đã đi và hỏi bản thân rằng  “Liệu mình có đang đi đúng hướng hay không? ”câu hỏi đó cứ vang vãn bên trong tiềm thức của em lâu mà không có lời giải đáp. Sinh ra ở một vùng quê, không có gì ngoài những ước mơ hoài bão và đôi bàn tay sẵn sàng bước vào đời để bươn chải cho tương lai. Khi được dịp chia sẽ câu chuyện của bản thân em muốn chia sẽ về một hành trình, một hành trình về bản thân em.

 

Ngày em nhận được giấy báo trúng tuyển vào trường Đại học Luật, hoàn cảnh lúc đó không phải là sự chờ đợi của gia đình đang quây quần mà là lúc em đang đi rừng lấy củi cho mẹ em, cái nắng mùa hè của miền Trung cộng thêm đó là những cơn gió lào nóng khô làm em cảm thấy hoa mắt, trong lúc mệt mỏi làm việc thì tiếng thông báo từ điện thoại di động kêu lên em dừng việc trong tay lại mở màn hình điện thoại lên thì thấy Gmail của Trường Đại  học Luật – Đại học Huế gửi giấy báo trúng tuyển đại học, cảm xúc lúc đấy của em vỡ òa, vui mừng cũng đi kèm theo đó lo lắng về nghành Luật, bởi nghành luật là một nghành mà đòi hỏi sự nghiêm túc, chính xác, kiên trì và đòi hỏi một trái tim ngay thẳng để đứng về phía lẽ phải, dám đứng lên nói nên lẽ phải bảo vệ cho người thân và những người dân trong xã hội. Gia đình em là gia đình nông dân, không có ai làm việc  trong nghành pháp luật. Em bước vào môi trường đại học với hai bàn tay trắng kinh nghiệm, một đầu óc trống rỗng về nghành này và trong lòng mang theo một câu hỏi chưa có lời giải trong tiềm thức của bản thân “ Mình học Luật để làm gì ?”. Những ngày đầu vào học với những môn học đầu tiên như Luật Hiến Pháp, Lý Luận Nhà Nước và Pháp Luật và Lịch Sử Nhà Nước và Pháp Luật,… với một lượng kiến thức rất lớn và mới lạ từ giáo trình, bài giảng khô khan và rất nặng, sự chán nản ngày càng tích tụ làm em muốn bỏ cuộc, chính lúc tuyệt vọng đấy em đã gọi về nhà, ba em nghe máy và hỏi em những câu hỏi ân cần con ở trên đấy học có khỏe không?, ăn uống có hợp khẩu vị không?, học hành như thế nào?. Em liền bật khóc và nói với ba: Hay là con về đi nước ngoài, chứ con không thể học nổi, những kiến thức đó không đọng lại trong đầu mà cứ tuôn ra từ tai này sang tai kia. Cảm xúc lúc đấy của em như vỡ òa. Ba liền động viên em với câu nói khiến em còn nhớ “ Con không cần thông minh hay giỏi hơn người khác, con chỉ cần chăm chỉ hơn con của hôm qua là được” lúc đó em mới hiểu ra rằng bản thân mình đã ép buộc bản thân quá nhiều. Từ hôm đó em dậy sớm hơn 30 phút, đọc trước những điều luật, ghi chép lại những chỗ mà em chưa hiểu để lên trường thảo luận cùng các bạn. Em mặc dù không tham gia các câu lạc bộ, nhưng em có 4 người bạn học chung với em, chúng em tạo ra một nhóm cùng nhau cải thiện kiến thức cho nhau. Bởi vì chúng em không học cùng lớp nên kiến thức và cách giảng dạy của các giảng viên khác nhau nên chúng em dành một thời điểm cố định là chiều thứ 4 cùng nhau ngồi lại trao đổi những kiến thức mình đã học, những kiến thức mà chúng em không chắc chắn sẽ đưa ra vấn đề để mọi người cùng nhau phân tích giải đáp vấn đề. Bước ngoặt của em đến từ ngày hôm đó em gặp 1 cụ bà khoản 70 tuổi bị tranh chấp đất đai mà không biết phải làm gì, kêu ai. Lúc đó em mới chỉ là sinh viên năm 2, em liên lạc cho mấy bạn cùng nhau giúp bà, hướng dẫn xong bà cầm tay em và cảm ơn, lúc đó em mới tìm ra được câu trả lời cho câu hỏi, mình học Luật để làm gì?. Để giúp những người yếu thế, ít hiểu biết về pháp luật lấy lại sự công bằng và quyền lợi của họ. Và rồi cơ hội thực tập tại trung tâm tư vấn pháp luật như một cánh cửa mở ra thế giới thực. Từ những bài học ở giảng đường là những bài học lý thuyết, thì ở trung tâm em có thể tiếp xúc với vụ việc thực tế. Mỗi ngày thực tập là một trang mới trong cuốn hành trình của cuộc đời em, mặc dù chưa hoàn thành nhưng được em thực hiện với tất cả sự nghiêm túc và nhiệt huyết.

Nếu các bạn đang đọc những dòng này và cảm thấy mình chậm hơn những người khác thì hãy nhớ rằng: Đừng so sánh bạn với người khác vì mỗi người đều có một hành trình khác nhau. Hãy kiên trì mỗi ngày, mặc dù lượng kiến thức nhỏ nhưng nó có thể tích lũy thành lớn. Đừng học để lấy thành tích mà hãy học để hiểu được nó và hiểu được con người, vì trong nghành Luật những điều, khoản đều ảnh hưởng đến số phận của con người. Mỗi lần thất bại không đồng nghĩa với kết thúc, như ông cha ta đã nói “ Thất bại là mẹ thành công” điều cần phải làm là đứng dậy và dũng cảm bước tiếp.

Câu chuyện của em vẫn còn đang được viết từng ngày, từng giờ. Mỗi ngày thêm một đến hai dòng, mỗi tuần thêm 1 trang. Mặc dù em chưa đi đến đích, nhưng em biết mình đã đi đúng đường. Và có một câu nói mình chia sẽ cho các bạn 1 câu nói của Khổng tử đó là “Không quan trọng bạn đi chậm thế nào, miễn là bạn không dừng lại”.

Để lại một bình luận