Hành trình viết tiếp ước mơ-Câu chuyện truyền cảm hứng của chính tôi

10 / 100 Điểm SEO

 

 

 

 

 

 

Hành trình viết tiếp ước mơ

Có những lúc trong cuộc đời, chúng ta phải đi qua những ngày tháng tưởng chừng như không thể vượt qua. Với tôi, hành trình đến với ngành Luật không phải là một con đường bằng phẳng, mà là một chặng đường có cả nước mắt, mất mát và sự trưởng thành.

Tôi sinh ra trong một gia đình nông dân ở vùng quê Quảng Trị. Tuổi thơ của tôi gắn liền với ruộng đồng, những buổi theo bố mẹ đi làm, những ngày hè nắng gắt cộng thêm chút gió lào đã đốt cháy đi làm da và con người của bố mẹ, cùng với những tháng ngày chứng kiến ba mẹ vất vả tần tảo sớm hôm và những ngày đông buốt giá để nuôi các con ăn học. Chính hoàn cảnh đó đã khiến tôi luôn tự nhủ rằng phải cố gắng học tập để có thể thay đổi cuộc sống của bản thân và gia đình.

Thế nhưng, biến cố lớn nhất của cuộc đời tôi đã xảy ra vào năm lớp 12.

Khi đang chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông và cánh cửa đại học đang ở ngay phía trước, bố tôi đột ngột qua đời. Sự ra đi của bố như một cú sốc quá lớn đối với tôi và gia đình. Tôi vẫn còn nhớ những ngày ấy, ngôi nhà vốn đã khó khăn nay lại càng trở nên trống vắng và nặng nề hơn.

Có những đêm tôi không thể ngủ được, vừa thương mẹ, vừa lo lắng cho tương lai của bản thân. Tôi từng nghĩ đến việc từ bỏ việc học để đi làm phụ giúp gia đình. Nhưng rồi tôi hiểu rằng, nếu dừng lại, có lẽ ước mơ mà bố luôn mong tôi thực hiện sẽ mãi mãi dang dở.

Mang theo sự kỳ vọng của bố, tôi cố gắng hoàn thành kỳ thi và may mắn nhận được giấy báo trúng tuyển vào Trường Đại học Luật – Đại học Huế.

Ngày nhận được tin trúng tuyển, niềm vui trong tôi không trọn vẹn. Tôi vui vì đã bước được một bước gần hơn đến ước mơ của mình, nhưng cũng chạnh lòng vì người tôi muốn báo tin đầu tiên lại không còn nữa.

Bước vào môi trường đại học, tôi mang theo rất nhiều hy vọng. Nhưng cuộc sống chưa bao giờ dễ dàng. Sau một học kỳ đầu tiên, những khó khăn về kinh tế, áp lực tinh thần sau sự mất mát của gia đình và những lo toan trong cuộc sống khiến tôi không thể tiếp tục việc học.

Tôi đã đưa ra một quyết định rất khó khăn: bảo lưu kết quả học tập.

Đó là khoảng thời gian tôi cảm thấy bản thân mất phương hướng nhất. Nhìn bạn bè tiếp tục học tập, còn mình phải tạm dừng ước mơ, tôi đã từng tự hỏi: “Liệu mình có còn cơ hội quay trở lại hay không?”

Nhưng trong những ngày tháng khó khăn ấy, tôi đã nhận được rất nhiều sự yêu thương và giúp đỡ. Đó là sự động viên của mẹ, của người thân, bạn bè, thầy cô và những người đã luôn tin tưởng rằng tôi có thể tiếp tục con đường mình đã chọn.

Không chỉ là những lời động viên về tinh thần, tôi còn nhận được sự hỗ trợ về vật chất từ những tấm lòng yêu thương, giúp tôi có thêm niềm tin để đứng dậy sau những biến cố của cuộc đời.

Chính sự quan tâm ấy đã giúp tôi nhận ra rằng mình không hề đơn độc.

Sau một thời gian suy nghĩ và chuẩn bị, tôi quyết định quay trở lại giảng đường đại học để tiếp tục thực hiện ước mơ còn dang dở.

Ngày trở lại trường, tôi mang trong mình một tâm thế hoàn toàn khác. Tôi không còn là cậu học sinh chỉ biết lo lắng cho bản thân nữa, mà đã trưởng thành hơn sau những mất mát và khó khăn.

Tôi hiểu rằng việc được học tập là một điều vô cùng quý giá.

Tôi bắt đầu cố gắng từng ngày, học tập nghiêm túc hơn, biết trân trọng từng bài giảng, từng cơ hội được tiếp cận kiến thức. Tôi cùng bạn bè trao đổi, giúp đỡ lẫn nhau trong học tập và dần tìm thấy ý nghĩa của việc theo đuổi ngành Luật.

Có những lần tôi được tham gia đi tuyên truyền pháp luật của Khoa tổ chức thì tôi cảm thấy:

Học Luật không chỉ để có một nghề nghiệp, mà còn để có thể giúp đỡ những người yếu thế, bảo vệ công bằng và mang kiến thức pháp luật đến gần hơn với mọi người, vì đa phần mọi người chưa thực sự hiểu biết để tuân thủ và áp dụng pháp luật.

Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi nhận ra rằng cuộc sống có thể lấy đi của chúng ta rất nhiều thứ, nhưng nếu còn niềm tin và sự kiên trì, chúng ta vẫn có thể đứng dậy và bước tiếp.

Tôi chưa phải là một người thành công, hành trình phía trước vẫn còn rất dài. Nhưng tôi biết rằng mình đang đi đúng con đường.

Nếu có ai đó đang đọc những dòng này và cảm thấy bản thân đang ở trong những ngày tháng khó khăn nhất, tôi chỉ muốn nhắn nhủ rằng:

‘‘Bạn có thể đi chậm, có thể tạm dừng để nghỉ ngơi, nhưng đừng từ bỏ ước mơ của mình’’.

Bởi đôi khi, chính những biến cố của cuộc đời lại là điều giúp chúng ta trưởng thành hơn và hiểu được giá trị thật sự của những điều mình đang theo đuổi.

Câu chuyện của tôi vẫn đang tiếp tục được viết từng ngày. Và tôi tin rằng, ở một nơi nào đó, bố vẫn đang dõi theo và mỉm cười khi thấy tôi vẫn kiên trì bước tiếp trên con đường mà mình đã lựa chọn.

Để lại một bình luận