


Trong quá trình sinh sống và học tập, em đã may mắn có được nhiều cơ hội để tham gia hoạt động tình nguyện và những dự án cộng đồng nơi mà em đang sinh sống và học tập. Khi bản thân em được tiếp xúc với nhiều mảnh đời khác nhau trong cuộc sống, em nhận ra được giá trị của tuổi trẻ không chỉ nằm ở việc đạt được nhiều thành tích, mà còn nằm ở việc bản thân đã mang lại điều gì tốt đẹp và có ý nghĩa cho cộng đồng. Đó không chỉ là một hoạt động tình nguyện, nó còn là hành trình giúp bản thân em hoàn thiện hơn trong cách nhìn nhận, trưởng thành trong suy nghĩ và biết trân trọng cuộc sống.
Em chỉ nghĩ đơn giản là khi tham gia những hoạt động đó mình chỉ đang đóng góp một chút yêu thương nhỏ bé đó để lan tỏa cộng đồng. Nhưng khi tiếp xúc và lắng nghe được với những hoàn cảnh đặc biệt, em mới thấy ngoài việc lan tỏa ra đó còn là việc trao đi niềm tin và động viên tới họ. Để họ có được hy vọng và động lực vượt qua được khó khăn đang phải đối đầu từng ngày. Em còn nhớ lần đầu tham gia dự án “Một Bức Tranh Nhiều Hy Vọng”. Trước đó, em vốn dĩ là một người sống khép mình với xã hội, luôn rụt rè và lo sợ ngại bước ra khỏi vùng an toàn của mình. Em luôn có những câu hỏi là “không biết bản thân có làm được hay không” hay “mình có nên làm hay không”. Chính cái suy nghĩ đó khiến bản thân em đã đánh mất những cơ hội công hiến sức trẻ của mình cho cộng đồng mà đáng ra em phải làm từ rất sớm. Nên đây không chỉ là một dự án cộng đồng đầu tiên em tham gia mà còn là cột mốc mở ra một hành trình mà bản thân em đã mạnh dạn dám bước ra ngoài với mong muốn được đóng góp , cống hiến một cái gì đó cho xã hội. Khi em thực sự được tham gia cùng các anh chị tình nguyện viên tới để trao tận tay những món quà ý nghĩa nhân dịp Tết Trung Thu cho các bé đang phải điều trị tại Trung tâm Ung Bướu – Bệnh viện Trung ương Huế. Ở đấy có rất nhiều bệnh nhân ở mọi độ tuổi từ những người cao tuổi đến những em bé còn nhỏ xíu. Lúc đó, em đã lặng người đi khi nhìn thấy các bé nhỏ lần đầu. Có rất nhiều đổ tuổi đang còn non nớt, thậm chí có bé mới có 5 tuổi đã phải vào đây để làm quen với ống tiêm và những đợt xạ trị kéo dài. Nhìn các bé với ánh mắt ngây thơ, hồn nhiên nhưng trên tay mỗi bé có ống truyền dẫn bản thân em không khỏi nghẹn lòng. Đáng lẽ đây là cái độ tuổi các bé phải gắn liền với những kí ức tuổi thơ vui chơi cùng các bạn hay là lớn lên trong sự yêu thương của gia đình. Nhưng bệnh viện như ngôi nhà thứ hai của các bé, các bé dường như phải sống ở trong bệnh viện vì những đợt điều trị lâu dài. Đủ để thấy các bé đã phải mạnh mẽ đến nhường nào để có thể vượt qua từng ngày. Người ta thường ngưỡng mộ các bệnh nhân vì sự lạc quan, kiên cường và những nụ cười luôn hiện hữu trên gương mặt họ. Có lẽ, đó không phải vì họ không biết đau, không biết sợ mà bởi vì họ luôn nuôi trong mình một niềm hy vọng. Hy vọng vào một ngày có sức khỏe tốt hơn, hy vọng được trở về với gia đình và hy vọng được sống thêm một ngày bình yên. Em hiểu được rằng, đôi khi chỉ một vài lời động viên chân thành hay những món quà tự tay làm ra cũng đã trở thành một nguồn động lực to lớn xoa dịu những tổn thương vô hình, thắp lên tia hy vọng cho các bệnh nhân đang phải chiến đấu từng ngày với bệnh tật quái ác . Sau dự án đó, em cảm nhận được trong mình có sự thay đổi khá rõ rệt trong cả lối suy nghĩ và cách cảm nhận. Em biết trân trọng sức khỏe, gia đình, mọi người xung quanh và những điều bình dị trong cuộc sống hơn. Em cũng hiểu rằng tuổi trẻ sẽ thật sự có ý nghĩa rất nhiều khi biết sống vì cộng đồng, biết cho đi mà không mong nhận lại. Chính cái sự trải nghiệm ấy đã giúp em nuôi dưỡng được tinh thần trách nhiệm, sự đồng cảm, thấu hiểu và thúc đẩy được mong muốn được cống hiến, đóng góp cho xã hội thông qua các chương trình, dự án hay các hoạt động cộng đồng mà em đang và sẽ tham gia. Là một sinh viên Luật, em nghĩ là tinh thần trách nhiệm không chỉ là nắm vững tốt kiến thức chuyên môn mà còn phải nuôi dưỡng tinh thần cống hiến và ý thức phục vụ cho xã hội. Chính vì vậy, qua câu chuyện của mình, em muốn gửi đến đến các bạn sinh viên và các anh chị đang là thực tập sinh tại Trung tâm Tư vấn pháp luật đó “Đừng ngại trải nghiệm và đừng ngại cho đi”. Có thể việc chúng ta đang làm chỉ là một hành động nhỏ nhưng đối với một ai đó thì nó lại chính là một nguồn ánh sáng to lớn thắp lên niềm tin và hy vọng để họ có thêm sức mạnh giúp họ vượt qua nghịch cảnh đang phải đối mặt. Bên cạnh đó , em cũng mong muốn hy vọng rằng hành trình sắp tới tại Trung tâm Tư vấn pháp luật sẽ giúp em viết nên câu chuyện của mình bằng nhiều việc làm ý nghĩa bên cạnh những nhiệm vụ chuyên môn. Để mỗi bược đi trưởng thành của em đều gắn liền với sự cống hiến cho cộng đồng.
Em thấy là điều quý giá nhất mà bản thân nhận được không phải là thành tích hay sự ghi nhận mà đó là học được cách sống, cách suy nghĩ và yêu thương. Mọi cuộc gặp gỡ điều mang một ý nghĩa và mỗi một trải nghiệm đều để lại một dấu ấn . Hành trình của em vẫn còn rất dài, câu chuyện của em còn phải viết tiếp từng ngày. Hy vọng bằng sự nổ lực hoàn thiện bản thân trong cả học tập và hoạt đông cộng đồng em có thể trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình.
