Tôi là một người trẻ lớn lên với tình yêu lớn dành cho nghệ thuật, cho tiếng đàn guitar mộc mạc và những khoảnh khắc được cháy hết mình dưới ánh đèn sân khấu cùng đồng đội. Với tôi ngày ấy, cuộc sống là những giai điệu tự do và đầy ngẫu hứng. Chính vì thế, khi quyết định đặt bút chọn ngành Luật Kinh tế, nhiều người xung quanh đã nhìn tôi với ánh mắt hoài nghi, thậm chí lắc đầu: “Mơ mộng và nghệ sĩ thế này, sao mà chịu nổi sự khô khan, gò bó và nghiêm nghị của ngành Luật?”.
Bản thân tôi trong những năm tháng đầu tiên bước chân vào giảng đường đại học cũng đã có những lúc chênh vênh, tự hỏi liệu mình có đang chọn sai đường, có đang tự khép lại thế giới sắc màu của bản thân để bước vào một không gian chỉ toàn điều khoản và thông tư? Nhưng thanh xuân luôn có những bước ngoặt kỳ diệu để
ta nhận ra: Không có trải nghiệm nào là lãng phí, và nghề Luật chưa bao giờ là sự gò bó nếu ta tìm thấy linh hồn và giá trị nhân văn của nó.
Sự chuyển mình trong tôi không diễn ra sau một đêm, mà nó được tích lũy từ những ngày tháng dấn thân vào thực tế. Đó là những đêm dài tôi cùng bạn bè thức trắng để mổ xẻ từng vụ án giả định, tranh luận nảy lửa về các điều khoản trong Luật Dân sự, Luật Doanh nghiệp, hay những buổi thảo luận sâu sắc về giới hạn của quyền con người trong Luật Quốc tế. Chính trong những khoảnh khắc ấy, thế giới quan của tôi hoàn toàn thay đổi. Tôi nhận ra, phía sau những dòng quy định tưởng như cứng nhắc, vô hồn trên trang giấy lại là hơi thở vô cùng sống động của thực tế xã hội và dòng chảy của nền kinh tế. Mỗi điều luật sinh ra đều để giải quyết một bài toán của cuộc sống, để bảo vệ một giá trị tốt đẹp nào đó.
Nếu như trước đây, tôi đứng trên sân khấu để kết nối mọi người bằng âm nhạc và sự đồng điệu của cảm xúc, thì giờ đây, tôi nhận ra nghề Luật chính là công cụ để bảo vệ sự cân bằng, mang lại sự công bằng và bình yên cho xã hội. Ngọn lửa nhiệt huyết trong tôi không hề mất đi hay bị dập tắt bởi những cuốn sách luật dày cộm; nó chỉ chuyển từ những phím đàn sang sự sắc bén của tư duy phản biện, từ những lời ca lãng mạn sang sự đanh thép, bản lĩnh của những lý lẽ pháp lý. Khi bước sâu hơn vào chuyên ngành Luật Kinh tế, tôi nhận ra thế giới pháp lý thực tế không chỉ có màu hồng của những bài luận xuất sắc, mà là một chiến trường thực sự của những áp lực. Những ngày đầu đối mặt với hệ thống văn bản pháp luật đồ sộ, những điều khoản chồng chéo và các tình huống tranh chấp phức tạp, tôi đã từng cảm thấy ngợp.
Nhưng chính trong những khoảnh khắc bị thử thách đến giới hạn đó, tôi tìm thấy một bản năng mới của bản thân: sự kiên định. Tôi nhận ra áp lực không phải để quật ngã mình, mà là chất xúc tác để ép bản thân phải lớn lên. Cảm giác ngồi hàng giờ liền để bóc tách từng lớp nghĩa của một điều khoản, tìm ra câu trả lời đã mang đến cho tôi một niềm phấn khích kỳ lạ. Vượt qua nỗi sợ sai, tôi học cách đối diện với những đề bài khó bằng một cái đầu tỉnh táo và tinh thần không bỏ cuộc.
Một trong những bước ngoặt lớn nhất trong nhận thức của tôi khi chuẩn bị bước vào môi trường thực tế chuyên nghiệp chính là hiểu được trách nhiệm cá nhân tối cao trước mỗi phần việc được giao. Nghề Luật không cho phép sự mơ hồ, cẩu thả hay dựa dẫm. Một lỗi chính tả nhỏ, một sơ suất trong việc cập nhật văn bản hết hiệu lực hay một dòng phân tích thiếu căn cứ đều có thể dẫn đến những sai lầm và thiệt hại khôn lường.
Ý thức được điều đó, tôi luôn đặt mình vào trạng thái tập trung cao độ và sự cẩn trọng tuyệt đối trước khi đưa ra bất kỳ nhận định nào. Tôi tự rèn cho mình thói quen chủ động lật ngược vấn đề, đối chiếu kỹ lưỡng các nguồn văn bản và nghiêm túc nhìn nhận sức nặng từ công việc của mình. Việc giữ cho mình tinh thần trách nhiệm tối cao với từng phần việc nhỏ nhất chính là bước đệm lớn để tự tin bước vào môi trường thực tế — không phải với tâm thế của một người đi tham quan, mà là một cộng sự sẵn sàng chủ động gánh vác, chia sẻ áp lực công việc cùng các anh chị tại Trung tâm.

Nhìn lại chặng đường từ một cô sinh viên đầy bỡ ngỡ, hay lo sợ cho đến khi tự tin cầm trên tay tấm vé bước vào môi trường thực tế chuyên nghiệp, tôi cảm thấy biết ơn vô cùng. Biết ơn những thử thách đã rèn cho tôi sự kiên nhẫn, biết ơn những người thầy, những người anh chị đã luôn bao dung nâng đỡ và trao cho tôi niềm tin, và biết ơn chính bản thân vì đã không từ bỏ trước những hoài nghi ban đầu.
Gửi đến những người bạn đồng hành, những ai cũng đang đi tìm giá trị của bản thân và chập chững những bước đi đầu tiên trên con đường sự nghiệp: Đừng để bất kỳ định kiến hay nhãn dán nào giới hạn con người bạn. Nghệ sĩ hay thực tế, khô khan hay lãng mạn – tất cả đều có thể dung hòa nếu bạn đặt vào công việc sự tử tế, tâm huyết và lòng nhiệt thành đón nhận. Bầu trời kiến thức phía trước vẫn rộng mở, chặng đường nghề nghiệp mới chỉ vừa bắt đầu. Với tinh thần của một chiếc ly rỗng sẵn sàng tiếp thu, một tư duy cầu thị và một trái tim đầy nhiệt huyết, tôi tin rằng tất cả chúng ta đều sẽ viết nên những chương thật rực rỡ, bản lĩnh và mang đậm dấu ấn cá nhân trong cuộc đời này!

