ĐÀO BÁNH ANH TUẤN, phường Đông Hà, tỉnh Quảng Trị, thực tập sinh chia sẽ câu chuyện về bản thân : Những bộ hồ sơ nhỏ – Những bài học lớn.

Những bộ hồ sơ nhỏ – Những bài học lớn

 Có người từng hỏi tôi rằng: “Điều gì khiến bạn cảm thấy hạnh phúc nhất khi còn là sinh viên?” Tôi đã suy nghĩ rất lâu. Đó không phải là những điểm số cao, cũng không phải những lời khen hay phần thưởng. Điều khiến tôi cảm thấy ý nghĩa nhất chính là những lần được giúp đỡ người khác bằng những kiến thức và kỹ năng nhỏ mà mình đang có.

Là một sinh viên ngành Luật Kinh tế, tôi luôn mong muốn những điều mình học không chỉ nằm trên trang giấy hay trong phòng thi mà còn có thể giúp ích cho mọi người trong cuộc sống hằng ngày. Và cơ hội ấy đã đến một cách rất tự nhiên, thông qua những lần tôi hỗ trợ các cô chú, anh chị tài xế Grab hoàn thành hồ sơ đăng ký và tìm hiểu các giấy tờ, hợp đồng của nền tảng.

Trong quá trình làm quen với môi trường của Grab, tôi có cơ hội gặp gỡ rất nhiều cô chú tài xế ở nhiều độ tuổi khác nhau. Mỗi người đều có một hoàn cảnh riêng. Có người đã ngoài năm mươi tuổi vẫn phải chạy xe để nuôi con ăn học. Có người từng làm công nhân nhưng mất việc nên chuyển sang chạy Grab để có thu nhập. Cũng có những người mới từ quê lên thành phố, còn rất bỡ ngỡ với điện thoại thông minh và các thủ tục đăng ký.

Ban đầu, tôi chỉ nghĩ mình sẽ giúp mọi người một vài thao tác đơn giản. Nhưng càng tiếp xúc nhiều, tôi càng nhận ra rằng việc hoàn thành một bộ hồ sơ không hề dễ với tất cả mọi người.

Có những cô chú tuổi đã cao, mắt không còn nhìn rõ những dòng chữ nhỏ trên màn hình điện thoại. Họ phải đưa điện thoại thật sát mắt hoặc nhờ người khác đọc giúp từng mục thông tin. Có những anh chị chưa quen sử dụng công nghệ, chỉ riêng việc chuyển qua lại giữa các ứng dụng cũng khiến họ lúng túng.

Điều khiến tôi xúc động nhất là có những người vì hoàn cảnh nên chưa được học hành đầy đủ, việc đọc và viết còn rất hạn chế. Khi cầm bút điền thông tin, họ ngập ngừng rồi cười ngại ngùng và nói: “Cháu giúp chú với, chú không rành mấy cái này.” Khoảnh khắc ấy khiến tôi nhận ra rằng không phải ai cũng có điều kiện tiếp cận kiến thức như mình.

Mỗi lần như vậy, tôi đều cố gắng giải thích thật chậm, thật dễ hiểu. Tôi hướng dẫn từng bước, từ việc điền thông tin cá nhân, kiểm tra giấy tờ, tải tài liệu lên hệ thống đến giải thích những nội dung cơ bản trong hợp đồng để mọi người hiểu mình đang đồng ý với điều gì. Tôi không làm thay tất cả mà luôn cố gắng để họ hiểu và có thể tự thực hiện trong những lần sau.

Có lần, một chú tài xế khoảng gần sáu mươi tuổi mang theo chiếc điện thoại đã cũ. Chú loay hoay rất lâu mà vẫn không biết cách tải giấy tờ lên hệ thống. Sau gần một giờ đồng hồ cùng nhau thao tác, cuối cùng bộ hồ sơ cũng được hoàn thành. Trước khi ra về, chú nắm tay tôi và nói: “May có cháu, không thì chú phải đi lại nhiều lần nữa.”

Đó chỉ là một câu nói rất bình dị, nhưng đối với tôi, nó mang giá trị lớn hơn bất kỳ lời khen nào. Tôi nhận ra rằng đôi khi điều người khác cần không phải là một việc gì quá lớn lao, mà chỉ là một người sẵn sàng kiên nhẫn lắng nghe và giúp họ vượt qua khó khăn.

Qua những lần hỗ trợ như vậy, tôi cũng học được rất nhiều bài học quý giá. Tôi hiểu rằng kiến thức pháp luật không chỉ dành cho những người làm nghề luật, mà còn cần được truyền đạt theo cách gần gũi để bất kỳ ai cũng có thể hiểu và áp dụng vào cuộc sống. Tôi học được sự kiên nhẫn, sự đồng cảm và biết đặt mình vào hoàn cảnh của người khác trước khi giúp đỡ họ.

Những trải nghiệm ấy càng khiến tôi yêu ngành Luật hơn. Tôi mong rằng trong tương lai, khi có cơ hội thực tập tại Trung tâm Tư vấn pháp luật và sau này trở thành một người làm nghề luật, tôi vẫn sẽ giữ được tinh thần phục vụ cộng đồng như những ngày đầu tiên. Bởi với tôi, người học luật không chỉ cần giỏi chuyên môn mà còn phải biết lắng nghe, chia sẻ và bảo vệ quyền lợi của những người đang cần được giúp đỡ.

Đến hôm nay, tôi vẫn chưa làm được điều gì thật lớn lao. Tôi chỉ góp một phần nhỏ bé bằng thời gian, sự kiên nhẫn và những điều mình biết. Nhưng chính những việc tưởng chừng rất nhỏ ấy đã giúp tôi trưởng thành hơn mỗi ngày.

Tôi tin rằng giá trị của một sinh viên không chỉ được đo bằng điểm số hay thành tích, mà còn được thể hiện qua cách chúng ta sử dụng kiến thức để giúp ích cho cộng đồng. Mỗi hành động tử tế, dù nhỏ đến đâu, cũng có thể tạo nên sự khác biệt trong cuộc sống của một người khác.

Tôi muốn gửi đến các bạn sinh viên một thông điệp: Đừng chờ đến khi mình thật giỏi mới bắt đầu cống hiến. Hãy bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, bằng sự chân thành và trách nhiệm. Có thể hôm nay chúng ta chỉ giúp một người hoàn thành một bộ hồ sơ, nhưng biết đâu chính việc làm ấy sẽ tiếp thêm niềm tin cho họ và cũng giúp chúng ta trưởng thành hơn trên con đường trở thành những người có ích cho xã hội.

Tôi tin rằng đây mới chỉ là những trang đầu trong câu chuyện của mình. Phía trước còn rất nhiều điều để học hỏi, nhiều người để giúp đỡ và nhiều giá trị để cống hiến. Tôi sẽ tiếp tục viết tiếp câu chuyện ấy bằng lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ, bằng kiến thức pháp luật và bằng mong muốn mang lại những điều tốt đẹp cho cộng đồng.

Để lại một bình luận