Chào mọi người, nếu ai đó hỏi mình rằng: “Điều gì làm cậu cảm thấy tự hào và hạnh phúc nhất trong những năm tháng đại học cho đến thời điểm hiện tại?”, mình sẽ không ngần ngại mà trả lời ngay: Đó chính là quyết định bước ra khỏi vùng an toàn để dấn thân vào các hoạt động cộng đồng. Đối với một đứa từng rất rụt rè như mình, đây thực sự là một bước ngoặt lớn, một hành trình thay đổi bản thân mà mình muốn chia sẻ với các bạn ngày hôm nay.
Hồi mới chân ướt chân ráo bước vào giảng đường, mình là một đứa khá hướng nội. Áp lực từ khối lượng kiến thức khổng lồ của ngành Luật cùng sự năng động của bạn bè xung quanh từng khiến mình bị choáng ngợp và chọn cách thu mình lại. Nhưng rồi, mình nhận ra nếu cứ chỉ đi từ phòng trọ đến lớp rồi đi về, tuổi trẻ của mình sẽ trôi qua một cách thật tẻ nhạt. Thế là, mình liều mình đăng ký tham gia vào các chiến dịch tình nguyện của Trường (Đội Công tác xã hội) và địa phương.
Lần đầu tiên cùng cả đội đi tuyên truyền pháp luật phổ thông, tổ chức sinh hoạt hè cho các em nhỏ hay tham gia các chiến dịch thiện nguyện, mình mới hiểu thế nào là giá trị của sự cho đi. Hạnh phúc lúc đó đơn giản lắm: là nụ cười hồn nhiên của các em nhỏ khi nhận được sách vở, là cái bắt tay ấm áp của các bác người dân khi được tụi mình giải thích cặn kẽ về một vài quy định pháp luật gần gũi với đời sống. Những hoạt động ấy không hề làm mình lơ là việc học, ngược lại, nó giúp một sinh viên Luật như mình hiểu được “hơi thở” của cuộc sống thực tế, biết đồng cảm và lắng nghe nhiều hơn. Từ một đứa đứng trước đám đông là run rẩy, mình đã tự tin hơn, chủ động hơn và cảm thấy bản thân có ích hơn bao giờ hết.
Từ câu chuyện nhỏ của mình, mình chỉ muốn nhắn nhủ với các bạn một điều: Tuổi trẻ của tụi mình ngắn ngủi lắm, đừng chỉ đóng khung bản thân trong bốn bức tường lớp học. Học hết mình nhưng cũng hãy chơi hết sức, dấn thân hết lòng. Đừng sợ mệt, đừng sợ sai, vì chính những trải nghiệm, những giọt mồ hôi rơi khi làm việc nghĩa mới là người thầy dạy chúng ta trưởng thành một cách trọn vẹn nhất. Chỉ cần các bạn có quyết tâm và sự nỗ lực, tụi mình sẽ cùng nhau tạo nên một thanh xuân rực rỡ và đáng nhớ.
Hành trình tích cực hoạt động cộng đồng của mình chắc chắn sẽ không dừng lại ở đây. Mình biết rằng chặng đường sắp tới sẽ càng ý nghĩa hơn khi mình đem ngọn lửa nhiệt huyết này bước vào Trung tâm tư vấn Pháp luật của Trường.
Đối với mình, Trung tâm chính là một “trạm tình nguyện đặc biệt”, nơi mình có thể dùng chính những kiến thức Luật đã học để giúp đỡ, hỗ trợ pháp lý cho những người nghèo, những hoàn cảnh yếu thế trong xã hội. Dưới sự hướng dẫn của các thầy cô và các anh chị đi trước, mình tin rằng đây sẽ là nơi mình tiếp tục viết tiếp câu chuyện hạnh phúc của bản thân, một câu chuyện được dệt nên từ tri thức Luật học và một trái tim luôn hướng về cộng đồng.
